Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Đợi Công Lý Quá Lâu Rồi

Chương 185

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Thương tích cũng ngày càng nhiều, tính tình cũng trở nên đặc biệt tồi tệ, thường xuyên uống rượu, cứ uống rượu nổi cáu, khi còn đập phá đồ đạc.”

Ông dừng một chút, giọng thấp xuống, mang theo chút đành lòng: “ , bé gái cũng bắt đầu theo ngoài, khi nửa đêm mới về, cũng sẽ mang theo thương tích.”

một đêm, bé gái đặc biệt t.h.ả.m thiết, mà hoảng hốt cả ruột gan.”

Lăng Chấp truy vấn: “ vụ xả s.ú.n.g ?”

Ông chủ nhà gật đầu.

Trong giọng mang theo vài phần áy náy: “Vài ngày dậy sớm đổ rác, thấy bé gái xổm cửa , cánh tay một vết thương dài, vẫn còn đang chảy máu.”

định đưa cho con bé tờ khăn giấy, con bé thấy liền chạy tót phòng, từ đó bao giờ chuyện với chúng nữa.”

lâu , bọn họ liền dọn , vội vã, đến cả tiền cọc cũng đòi... Tạo nghiệp mà, một cô bé đang yên đang lành, biến thành như ...”

Lăng Chấp tựa lưng ghế, trong lòng như thứ gì đó chặn .

Trong đầu , lúc hiện lên một bức tranh khác, trong phòng bệnh, Giang Ly để tâm “Đây đầu tiên ăn kẹo khác đấy, hóa cũng ngọt như ”.

Tia sáng xẹt qua nơi đáy mắt cô khi đó, sự tò mò chân thực, sự trào phúng tuyệt vọng đối với chút “ngọt ngào” nào đó trong ký ức xa xăm?

“Ông lão, ông đừng vội, cứ từ từ nhớ .” Ngữ khí Lăng Chấp dịu một chút, “Ông nhắc tới thời gian đó thấy trong phòng yên . Mấy ngày đó, ông gặp cô bé , cô bé trông như thế nào?”

điểm gì khác thường ? Còn gã đàn ông thì , đó hành động gì bất thường ?”

Ông chủ nhà liền cúi gằm mặt xuống, càng sức vặn vẹo những ngón tay. Ánh mắt Lăng Chấp sầm xuống, cần hỏi nhiều cũng trong lòng ông đang giấu giếm chuyện gì.

Ánh mắt rơi xuống bức ảnh cũ bàn.

Giang Ly trong ảnh, ánh mắt tràn ngập sự nhút nhát và đề phòng, khác một trời một vực với một “A” thong dong, kiêu ngạo, giơ tay nhấc chân đều mang theo sự sắc bén sát thủ như hiện tại.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toi-doi-cong-ly-qua-lau-roi/chuong-185.html.]

Lăng Chấp đè nén sự nghi ngờ trong lòng, cố tình chuyển chủ đề: “ Triệu Huy từng đ.á.n.h cô ? Ví dụ như lúc cãi thì động tay động chân, hoặc khi cô làm chuyện gì đó?”

ông chủ nhà trả lời cực kỳ dứt khoát, gần như chút do dự: “ . Thật sự .”

Ông ngước mắt liếc Lăng Chấp một cái, nhanh chóng rũ xuống, “ tuy xen chuyện bao đồng, sống chung một sân, cúi đầu thấy ngẩng đầu thấy, kiểu gì cũng chạm mặt.”

“Gã đàn ông đó cho dù tính tình trở nên tồi tệ, cũng từng động tay với bé gái. những lúc chính bậc thềm hút thuốc, sắc mặt khó coi đến dọa , bé gái sán gần tựa , vẫn sẽ đưa tay xoa đầu con bé.”

Ông dừng một chút, bổ sung: “Bé gái thường xuyên thương, cánh tay, mặt thỉnh thoảng sẽ vết bầm tím, mỗi từ bên ngoài trở về, con bé vẫn bám dính lấy Triệu Huy, còn ỷ hơn cả lúc mới chuyển đến.”

vợ chuyện phiếm với con bé, hỏi vết thương từ , con bé chỉ cúi đầu cẩn thận ngã, đó liền trốn tịt phòng. , trong lòng con bé thật sự Triệu Huy, nếu cũng sẽ như , thương mà vẫn một lòng một theo .”

Lời thốt , Lăng Chấp và Chu Bân theo bản năng đưa mắt , sự việc vượt khỏi dự đoán bọn họ.

đây bọn họ gần như mặc định, Triệu Huy kẻ bạo hành, thao túng và ngược đãi Giang Ly trong thời gian dài, kẻ đầu sỏ kéo cô bóng tối. Việc Giang Ly tay g.i.ế.c , khả năng cao sự bùng nổ mối thù hận dồn nén nhiều năm, một cuộc báo thù muộn màng.

từ lời miêu tả ông chủ nhà, Giang Ly năm đó đối với Triệu Huy, rõ ràng tâm ý ỷ , thậm chí mang theo vài phần ái mộ ngây thơ thiếu nữ đối với khác giới và sự tin tưởng tuyệt đối, làm gì nửa điểm bóng dáng “thù hận”?

Lăng Chấp nương theo lời ông chủ nhà, hỏi: “Lúc đó sức khỏe cô bé thế nào? vẻ thường xuyên ốm đau ? Ví dụ như sắc mặt trắng bệch, chóng mặt, hoặc uống t.h.u.ố.c gì đó?”

Ông chủ nhà sửng sốt một chút, ngay đó lắc đầu: “ ! Ngoại trừ lúc mới chuyển đến, gầy gò đáng thương, sắc mặt vàng vọt, giống như kiểu lâu ngày ăn no , bồi bổ một thời gian, sức khỏe lắm!”

sống chung một sân với bọn họ gần nửa năm, từng thấy con bé ốm đau gì, đến cả cảm mạo ho khan cũng .”

Ông nhớ cảnh tượng lúc đó, bổ sung: “Hơn nữa, gã đàn ông đó che chở cho con bé lắm! ngày trời trở lạnh, cất công lên thị trấn mua áo khoác dày cho con bé, còn màu hồng, bé gái mặc vui vẻ lắm, mỗi ngày từ bên ngoài về, đều mang theo chút đồ ăn vặt cho con bé.”

“Ngay cả xô nước trong sân, con bé giúp xách, cũng ngăn ngay tại trận, “Em đừng động , nặng lắm, rơi trúng chân thì làm ”. Che chở cẩn thận như , thể để con bé ốm chứ?”

Lăng Chấp và Chu Bân , sự hoang mang nơi đáy mắt càng thêm đậm, theo lời ông chủ nhà, sức khỏe Giang Ly năm đó rõ ràng , thậm chí còn Triệu Huy bảo vệ cẩn thận tỉ mỉ, biến thành bộ dạng như bây giờ?

“Ông chắc chắn từng thấy cô ốm đau? Ví dụ như đột nhiên sắc mặt trắng bệch, xổm xuống đất nghỉ ngơi chẳng hạn?” Lăng Chấp vẫn chút yên tâm, xác nhận một nữa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...