Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Đợi Công Lý Quá Lâu Rồi

Chương 248

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Ba mạng , khớp với điều kiện thông báo A!” Chu Bân nhanh chóng điều hồ sơ bổ sung: “Hơn nữa, bộ hồ sơ về vụ sập công trường năm đó đều đ.á.n.h dấu “niêm phong”, trích xuất tài liệu cần phê duyệt đặc biệt. Điểm đáng ngờ chồng chất!”

Triệu Phong cau mày, nắm tay siết chặt kêu răng rắc: “ phận thể diện, lớp da hào nhoáng, che chở lâu dài, tay gánh ba món nợ máu. kiếp, khớp bộ!”

Tiểu Vương càng tức giận đến đỏ cả mắt: “Chắc chắn chính ! Cái loại súc sinh đội lốt !”

phận thể diện, lớp da hào nhoáng, che chở, ba món nợ máu.

hảo khớp với từng lời nhắc nhở mà Giang Ly để .

Lăng Chấp: “Địa chỉ.”

Chu Bân lấy tài liệu và bản đồ: “Thành Tây, khu biệt thự lưng chừng núi, căn độc lập A-07. Mức độ an ninh cao, trong ngoài biệt thự bảo vệ luân phiên 24/24, đội ngũ an ninh chuyên nghiệp, tường bao hàng rào điện, hệ thống báo động thông minh phủ kín bộ ngôi nhà, camera giám sát góc c.h.ế.t.”

Triệu Phong phân tích: “ từ góc độ thông thường, chỉ cần đêm nay ở lỳ trong nhà ngoài, chọc thủng hệ thống an ninh cấp bậc để xông g.i.ế.c chuyện khó như lên trời, hơn nữa chắc chắn sẽ để lượng lớn dấu vết. Giang Ly hẳn sẽ lỗ mãng như .”

thể lơi lỏng cảnh giác.” Lăng Chấp trầm giọng : “Với năng lực và thủ đoạn Giang Ly, những biện pháp an ninh thông thường chắc cản . Cô g.i.ế.c, thì nhất định sẽ cách mà chúng thể ngờ tới.”

nhanh chóng đưa bố trí:

viên tập hợp, chia tổ hành động. Chu Bân thông báo cho làm công tác ẩn nấp cá nhân. Triệu Phong dẫn đội đến khu biệt thự lưng chừng núi bố trí lực lượng; Tiểu Vương liên hệ đồn công an khu vực, trích xuất camera giám sát xung quanh biệt thự.”

“Lão Trương, Lý Ngạn, Hải Dương, các tiếp tục sàng lọc các mục tiêu khả nghi khác, thể dồn hết một Giang Phong Kiêu! Kiểm chứng chéo, tìm kiếm các khả năng khác!”

giữ liên lạc thông suốt! Nếu mục tiêu Giang Ly thực sự Giang Phong Kiêu, đêm nay cô nhất định sẽ tìm tới cửa.”

“Rõ!”

......

Bóng đêm ngoài cửa sổ đặc quánh thể hòa tan.

Giang Ly ngửa đầu, tựa lưng ghế, nhắm mắt .

Cơn gió năm mười hai tuổi, dường như thổi tới.

Cái lạnh gầm cầu, cơn đau vì đói khát, gã đàn ông vết sẹo xương mày, bóng tối vĩnh viễn thấy điểm dừng.

Hóa địa ngục chỉ đến một .

Nó sẽ theo ngươi cả đời.

Cho đến khi ngươi tự tay, thiêu rụi nó thành tro bụi.

Một giai điệu bài đồng d.a.o thành điệu, từ nơi sâu thẳm trong ký ức bay .

bà lão câm làm hộ công đưa cơm cho cô, dùng luồng mờ mịt ngâm nga cho cô .

Một trong ít ỏi những từng lặng lẽ an ủi cô.

Khi đó, cô nhốt trong lồng sắt tầng hầm, cái điệu hát ca từ , đếm những con gián trong khe tường, tính toán xem còn thể sống mấy ngày.

ca từ bài đồng d.a.o đó, hẳn như thế :

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toi-doi-cong-ly-qua-lau-roi/chuong-248.html.]

“Gió nhẹ nhàng, trăng sáng trong, lá cây che khuất khung cửa sổ...”

Giang Ly khẽ hừ bài hát , mỗi một âm tiết đều mang theo mùi m.á.u tanh.

Hừ hừ, cô đột nhiên mở mắt.

Đôi mắt luôn mang theo vẻ mỉa mai hoặc lười biếng , giờ phút chỉ còn một màu đen nhánh sâu thấy đáy, bất kỳ độ ấm nào.

Cô cúi đầu, chằm chằm bàn tay .

Đó một bàn tay , thon dài, khớp xương rõ ràng. Bàn tay vốn dĩ nên nâng sách vở, cầm cúp thưởng.

, nó học cách bóp cò súng, học cách tính toán tốc độ gió, cách, nhịp tim và cái c.h.ế.t chỉ trong nháy mắt.

Giờ phút , bàn tay đang chịu khống chế mà run rẩy nhè nhẹ. vì sợ hãi, mà sự hưng phấn khát máu, bản năng hủy diệt đang gầm thét sục sôi trong huyết quản, gần như phá vỡ sự trói buộc lớp da thịt.

Cô nhếch khóe môi: “Ngứa tay .”

Nụ chút ấm áp nào, chỉ sự tàn nhẫn và khao khát dã thú khi ngửi thấy mùi m.á.u tươi.

Cô nhớ tới cách đây lâu, trong phòng khách căn hộ nhỏ hẹp ấm áp , cuộc đối thoại với Lăng Chấp.

Nhớ tới dáng vẻ đàn ông đó nhíu mày, nghiêm trang phân tích cái gọi “đấu trí ba phe”, ý đồ thấu hiểu logic hành vi cô, nhớ tới ánh mắt phức tạp thỉnh thoảng toát .

Nhớ tới viên kẹo cẩn thận đưa qua.

đàn ông đó, đại khái vẫn đang ở trong văn phòng, vắt óc đối mặt với bảng trắng và bản đồ nhỉ?

nhất định cảm thấy cô một kẻ điên nỗi khổ tâm, một kẻ đáng thương hành tẩu ở vùng xám, nửa chính nửa tà.

Cái thứ “chính nghĩa” tuân thủ quy tắc , khiến sinh bản năng cứu rỗi, thấu hiểu, phân tích sự “bất đắc dĩ” đằng cô.

“A.” Giang Ly nhạo một tiếng, đầu ngón tay lướt qua s.ú.n.g lạnh lẽo bàn.

cần thương hại.

cần đồng tình.

Càng cần sự “thấu hiểu” tự cho viên cảnh sát ngốc nghếch .

Những suy đoán dịu dàng thắm thiết đó, những nỗ lực ý đồ hợp lý hóa hành vi cô, trong mắt cô, quả thực nực đến cực điểm.

Bởi vì cô rõ ràng, chính thứ gì.

con cừu non lạc lối, càng hùng bi kịch bất do kỷ gì cả.

từ tầng sâu nhất địa ngục, giẫm lên vô thi cốt và sự tuyệt vọng, sống sờ sờ bò lên đây:

ác quỷ.

ác quỷ, thì sẽ xa cầu ánh mặt trời.

Nếu trở , chính vì lấy mạng.

Viên cảnh sát tên Lăng Chấp , sở dĩ vẫn c.h.ế.t, sở dĩ còn thể khoa tay múa chân mặt cô, phân tích “động cơ” cô, chỉ đơn giản vì... còn giá trị lợi dụng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...