Tôi Đợi Công Lý Quá Lâu Rồi
Chương 368
Giang Ly: “Ngươi gà mờ, liên quan gì đến việc ngươi trẻ mồ côi cả.”
Thạch Phi: “........”
Lăng Chấp: “.........”
Giang Ly truy vấn thế nữa.
Cô chỉ , chừng mười mấy giây, đó mới lên tiếng hỏi:
“Như , Thạch Phi, ngươi bây giờ còn gì ?”
Thạch Phi trầm mặc.
cúi đầu, đôi tay mang xiềng xích, vì huấn luyện và làm nhiệm vụ trong thời gian dài mà phủ đầy vết chai mỏng cùng vết thương .
Gợi ý siêu phẩm: Thời Gian Suy Nghĩ Ly Hôn, Cô Đường Lên Án - Đường Vãn, Hạ Hạo Từ đang nhiều độc giả săn đón.
Còn gì ?
với ai?
về cái gì?
với “A1” thần bí thể trốn thoát khỏi địa ngục mắt ?
với cái thế giới khiến hãm lao tù ?
Phòng thẩm vấn chỉ còn tiếng hít thở, Lăng Chấp bàn ghi chép, thúc giục, Giang Ly cũng kiên nhẫn.
Cô xuống ghế, thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Rốt cuộc, Thạch Phi ngẩng đầu lên, chậm rãi mở miệng:
“Trại huấn luyện mật danh Niết Bàn. Vị trí ở ngoài biên giới, ở vùng đất quản lý giáp ranh biên giới Tây Nam. Tọa độ cụ thể nhớ rõ, thể vẽ vị trí đại khái và địa hình xung quanh.”
chậm, lời một khi bắt đầu, liền thể dừng .
“Bên trong huấn luyện viên, hàng hóa, hàng hóa chính những giống như chúng , bắt cóc từ khắp nơi thế giới đến, lượng cụ thể rõ, mỗi ngày đều đến và c.h.ế.t.”
Đại bộ phận nội dung Giang Ly đều , cô ngắt lời, Lăng Chấp thì đang nhanh chóng ghi chép.
“Những gì chỉ .” Thạch Phi xong, tựa lưng ghế.
Giang Ly lẳng lặng , cho đến khi Thạch Phi xong, cô mới hỏi về cấu trúc bên trong trại huấn luyện, lính gác, thời gian đổi gác và các chi tiết khác.
Thạch Phi đều cố gắng trả lời chi tiết nhất thể, những chỗ nhớ rõ, cũng thành thật thừa nhận.
Hỏi đáp kéo dài gần 1 giờ đồng hồ.
Rốt cuộc, Giang Ly hỏi xong, cô hiệu cho Lăng Chấp thể kết thúc.
Lăng Chấp: “Thạch Phi, những lời ngươi , chúng sẽ xác minh, nếu thật sẽ tính ngươi lập công.”
Thạch Phi nhếch khóe miệng, gì.
Lập công?
Đối với mà , từ sớm mất ý nghĩa.
Thạch Phi đột nhiên về phía Giang Ly: “Cô tên gì?”
Lăng Chấp định ngăn cản, kịp, Giang Ly nhướng mày: “ đổi tên đổi họ, Giang Ly, nhớ kỹ!”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toi-doi-cong-ly-qua-lau-roi/chuong-368.html.]
Trái tim Lăng Chấp chìm xuống ngay khi Giang Ly thản nhiên xưng tên.
quá rõ sự nguy hiểm đằng vấn đề .
Giang Ly quá sớm tạo mối liên hệ rõ ràng với trại huấn luyện, sẽ mang đến cho cô vô vàn rắc rối, thậm chí họa sát .
cô cứ thản nhiên tên như , mang theo chút kiêu ngạo “lão t.ử sợ đếch gì ai”.
Thạch Phi : “ thể xem ấn ký cô ?”
Giang Ly do dự 1 giây nào, lên nghiêng về phía Thạch Phi, đồng thời cũng đối diện với hướng Lăng Chấp.
ánh mắt kịp phản ứng Lăng Chấp, cô giơ tay vén áo lên.
Ngay xương sườn làn da trắng nõn cô, thình lình in hằn một hình xăm: một khung hình tam giác sắc nhọn, giam cầm một chữ “A” hoa uốn lượn.
Giang Ly cứ thản nhiên phô bày ấn ký cho Thạch Phi xem, đồng thời cũng hề che giấu mà hiện mắt Lăng Chấp.
“Đủ !” Lăng Chấp rốt cuộc cũng hồn, vươn tay kéo mạnh vạt áo Giang Ly xuống, mắng:
“Em điên ?! Quần áo thể tùy tiện vén lên mặt khác như ?!”
Giang Ly kéo đến lảo đảo, vững , thong thả ung dung chỉnh vạt áo làm rối, : “ từ bỏ ý định, quá hiếu thắng, chấp nhận việc thất bại t.h.ả.m hại như , nếu thể trực tiếp đấu s.ú.n.g với thì .”
Lăng Chấp về phía Thạch Phi, nghiến răng : “Ngươi còn câu hỏi nào nữa ?”
Thạch Phi hồn: “ còn câu hỏi nào nữa.”
Lăng Chấp cầm lấy biên bản ghi chép bàn, đến mặt Thạch Phi, giọng lạnh lùng cứng rắn: “Ký tên.”
Thạch Phi đờ đẫn nhận lấy bút, ký tên trang cuối cùng biên bản.
Lăng Chấp thu biên bản, thêm lời thừa thãi, trực tiếp hiệu cho đồng sự gác cửa.
Đồng sự hiểu ý, tiến lên còng tay Thạch Phi .
, Thạch Phi dị thường phối hợp, thậm chí còn chủ động đưa tay .
Giang Ly cuối, đó đưa khỏi phòng thẩm vấn.
Trong phòng thẩm vấn chỉ còn Lăng Chấp và Giang Ly, sự việc đến nước , gì cũng muộn.
Đừng bỏ lỡ: Sau 10 Năm Chia Tay, Tôi Bị Người Cũ Mặt Lạnh Quấy Rầy, truyện cực cập nhật chương mới.
Tên Giang Ly, dấu vết cô, đều bại lộ mặt Thạch Phi.
Hiện tại lúc truy cứu sự lỗ mãng cô, mà bắt đầu suy xét các biện pháp bảo vệ cần thiết tiếp theo.
Lăng Chấp tắt máy ghi hình chấp pháp về phía Giang Ly.
Cô khôi phục dáng vẻ lười biếng thường ngày, đang lật xem biên bản ghi chép.
“Giang Ly.” Ngữ khí Lăng Chấp tuyệt đối tính .
“Hửm?” Giang Ly ngẩng đầu, “ , Lăng học trưởng? biểu hiện ? khai sạch sành sanh đấy. Đống tình báo , đủ để các bận rộn một thời gian dài chứ?”
Cô tránh nặng tìm nhẹ, tuyệt nhiên nhắc tới chuyện tự xưng tên và khoe hình xăm.
đến mặt cô, từ cao xuống, nghiêm khắc đầy lửa giận: “Tên thể tùy tiện cho ? Quần áo thể tùy tiện vén lên ? Còn cái ấn ký nữa, từ khi nào ? em thứ ?! Lỡ như...”
“Lỡ như cái gì?” Giang Ly ngắt lời , cho , “Lỡ như truyền tên ngoài? Lỡ như trại huấn luyện tới tìm gây rắc rối?”
Cô nhạo một tiếng, “ sẽ sợ bọn chúng ? Lăng học trưởng, quên, hiện tại đang làm gì ? ở đây cùng , vì cái gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.