Tôi Đợi Công Lý Quá Lâu Rồi
Chương 46
Lục Đào yên lặng chui ghế . Triệu Phong nhận thấy sự suy sụp Lục Đào, đầu : “Đào , chuyện nhỏ thôi, đừng để trong lòng.”
Lục Đào gật đầu, vẫn lời nào.
Lăng Chấp khởi động xe, thẳng về phía , giọng bình tĩnh:
“Cô diễn.”
“Cô chính nạn nhân.”
Triệu Phong đột ngột đầu, trừng mắt :
“Lão Lăng, ...”
Giọng Lăng Chấp vẫn vững vàng:
“Ít nhất khoảnh khắc bước đồn công an, biên bản tiếp nhận trình báo cảnh sát Trần, tờ ghi chép hòa giải chữ ký hai bên, trong mắt tất cả những xem, và sự soi xét trình tự pháp luật hiện hành.”
“Cô chính một nạn nhân mỹ. Một vì cơ quan công quyền hành xử thỏa đáng, vượt quá giới hạn, nghi ngờ hành vi điều tra trái pháp luật, dẫn đến quyền lợi hợp pháp xâm phạm nghiêm trọng, cảm thấy sợ hãi và bất an, cuối cùng lựa chọn báo cảnh sát theo quy trình.”
Triệu Phong há hốc miệng, giống như đ.ấ.m thẳng mặt, lời mắng c.h.ử.i và châm chọc đang cuộn trào đều mắc kẹt trong cổ họng, một âm tiết cũng phát .
Lục Đào ở ghế , càng vùi đầu thấp hơn.
Xe dừng đèn đỏ.
Lăng Chấp những bộ đang vội vã băng qua vạch kẻ đường, bỗng nhiên mở miệng:
“Lão Triệu.”
“Hả?”
“Cô báo cảnh sát, ngay từ đầu vì đuổi Lục Đào , để tìm phiền phức cho chúng .”
Triệu Phong nhíu chặt mày: “ cô vì cái gì? Rảnh rỗi sinh nông nổi ?”
Lăng Chấp lắc đầu, : “Cô đang cho , nếu chơi theo quy tắc “chúng ”.”
“Cô thể giống như hôm nay, tùy thời lợi dụng quy tắc, khiến chúng bó tay bó chân, rơi thế động chịu đòn.”
“Nếu vứt bỏ những trói buộc , dùng bộ “kết quả chính nghĩa” mà cô đang thực thi.”
Lăng Chấp gằn từng chữ một, thành suy luận cuối cùng:
“Ngược , đó thể phương thức duy nhất để đưa cô ngoài ánh sáng công lý.”
“, chúng luôn ghi nhớ, chúng cảnh sát.”
Trong xe yên lặng vài giây.
Lăng Chấp xuyên qua kính chiếu hậu, liếc Lục Đào đang hận thể tàng hình.
“Lục Đào.”
Bờ vai Lục Đào cứng đờ.
“ thẳng lên.”
Lục Đào lập tức thẳng lưng.
“Đừng để cô cảm thấy, cô thắng.”
Lục Đào nắm chặt nắm đấm, hốc mắt đỏ hoe, vẫn gắt gao chằm chằm phía :
“Rõ!”
Khóe miệng Lăng Chấp nhếch lên.
thêm gì nữa.
Trong kính chiếu hậu, đồn công an ngày càng xa dần.
Lưng Lục Đào, từ đầu đến cuối vẫn thẳng tắp.
Xem thêm: Nhật Ký Hóng Của Thần Y Thập Niên 70 (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Trở Chi đội Hình sự, khí áp bách đến mức thể vắt nước.
Lăng Chấp một lời văn phòng, cánh cửa “cạch” một tiếng đóng , ngăn cách ánh .
Các đội viên vây quanh Triệu Phong và Lục Đào, hạ giọng thấp:
“Phong ca, Lăng đội ?”
“ ở bên phân cục chịu ủy khuất ?”
“ phụ nữ ...”
Triệu Phong nhếch khóe miệng:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/toi-doi-cong-ly-qua-lau-roi/chuong-46.html.]
“ . Cái cô Giang Ly , dễ chuyện cực kỳ.”
đưa mắt , mặt đầy dấu chấm hỏi.
Dễ chuyện?
Triệu Phong biểu cảm mặt bọn họ, bực bội vò đầu:
“Cô chẳng làm ầm ĩ gì cả, cũng chẳng gì, thậm chí đòi một câu xin . Lăng đội xin , cô bảo , còn dặn Lăng đội chú ý sức khỏe.”
“ đó liền rời .”
“ một cách vô cùng bình tĩnh.”
:?
đợi bọn họ hồn, cửa văn phòng đột nhiên mở .
Lăng Chấp tay cầm một tờ giấy, mặt cảm xúc bước .
Tiểu Vương theo bản năng hỏi: “Lăng đội, ngài ?”
“Chờ .”
Lời còn dứt, đôi chân dài sải bước khỏi cửa.
Nửa giờ , Lăng Chấp trở .
giơ tờ lệnh khám xét phê duyệt trong tay lên, : “Lệnh khám xét , tất cả , xuất phát, đến phòng trọ Giang Ly.”
Tiểu Vương bật dậy, hai mắt trợn tròn:
“ kiếp? Lăng đội, ngài làm lấy ?!”
Lăng Chấp xoay ngoài, giọng chút gợn sóng nào:
“ ép Cục trưởng ký.”
“Bây giờ, xuất phát.”
Gợi ý siêu phẩm: Thiên Vị Mỗi Mình Em đang nhiều độc giả săn đón.
“Rõ!”
Các đội viên tiếng hoan hô, sự phấn khích, chỉ một cỗ quyết tâm đập nồi dìm thuyền.
Ép buộc, chứng tỏ lập quân lệnh trạng, cái giá trả cần cũng .
Đèn cảnh sát lặng lẽ x.é to.ạc màn đêm, tiếng còi, thanh thế phô trương, chỉ một cuộc đột kích đang chực chờ bùng nổ.
Triệu Phong ở ghế phụ, vài định mở miệng, cuối cùng chỉ nghẹn một câu:
“ ... thể giữ ?”
Lăng Chấp thẳng phía , giọng nhẹ, dị thường kiên định:
“ thủ tục đầy đủ.”
“Chúng sẽ từ từ lục soát.”
Chiếc xe vững vàng dừng lầu khu chung cư cũ.
Lục Đào và Lão Trương chia dẫn chốt chặn cầu thang, cửa sổ phía , phong tỏa lối thoát thể.
Lăng Chấp dẫn đội lên lầu, cửa phòng 502.
nâng tay lên, đốt ngón tay nhẹ nhàng gõ cửa.
Cốc, cốc, cốc.
Trong phòng truyền đến một giọng mềm mại nhàn nhạt:
“Ai ?”
“Cảnh sát.”
Bên trong cánh cửa yên lặng một thoáng, ngay đó vang lên tiếng dép lê cọ xát mặt đất.
Cạch, cánh cửa chậm rãi mở .
Giang Ly cánh cửa. Bộ quần áo mặc nhà màu xám nhạt, mái tóc xõa lỏng, sắc mặt dị thường tái nhợt, đáy mắt mang theo chút m.ô.n.g lung tỉnh ngủ.
Cô thấy cảnh sát đầy hành lang, hoảng hốt, trốn tránh, cũng lùi .
Chỉ cong khóe miệng, giọng nhẹ nhàng:
“Lăng học trưởng, muộn thế , việc gì ?”
Lăng Chấp giơ lệnh khám xét lên: “Giang Ly, chúng tiến hành khám xét nơi ở cô theo quy định.”
Giang Ly nghiêng nhường đường, giơ tay làm tư thế “mời”, thản nhiên đến mức khó tin.
Chưa có bình luận nào cho chương này.