Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Là Bà Cô Của Cậu Đấy

Chương 5:

Chương trước Chương sau

thình lình nói ra một câu khiến cô ả sợ ngây : “Giọng bà cô trẻ ghê cơ, nếu bây giờ bà thể tới dự hôn lễ của cháu thì tốt quá, chúng cháu đang chờ bà đ ạ.”

Hàn huyên xong, bây giờ chịu nói tới trọng ểm cơ đ. đáp: “Vậy ?”

Tần Nhiễm nhấn mạnh: “Đương nhiên ạ. Bà cần cháu đến trường đón bà kh ạ? Khách sạn hơi xa, bà tự sẽ mệt lắm ạ.”

kh đáp mà đổi giày xuống lầu gọi xe đến khách sạn.

đây một ưu ểm lớn, đó là hay nghe theo lời khác khuyên nhủ.

Kh mời thì kh .

Còn đã mời thì sẽ .

đời câu: Chịu nghe khác khuyên thì cơm no áo đẹp mà.

Ai mà gặp được dễ nói chuyện như thì sướng biết.

Triệu Tường vẫn kh quên phát trực tiếp đám cưới trong nhóm của chúng .

nói gì thì bà cô của nhà họ Việt đã đồng ý với Tần Nhiễm là sẽ tới dự đám cưới, ều này khiến cô ả đắc ý vô cùng, cô ả cảm th c lao đều là của , còn đâu dáng vẻ sắp khóc như lúc trước nữa.

“Hy vọng mắt của vị tổ t kia sáng một chút, vừa đã nhận ra màu trà x của ta.”

“Chỉ sợ bà cô nhà họ Việt còn kh rõ mọi chứ.”

Xùy, xúi quẩy.

“Hàm Hàm, làm gì thế? vẫn kh trả lời bọn ? MC lại lên nói lời dạo đầu nữa , xem ra hôn lễ thật sự bắt đầu đ.”

Kh kh muốn trả lời, chẳng qua sợ câu trả lời kh văn minh thì lại ảnh hưởng đến tình cảm bạn bè.

Nửa tiếng sau, – với cảm giác thỏa mãn khi đã hết mực “quan tâm” đến con cháu – bước vào trong khách sạn. Hôm nay phòng tổ chức tiệc đã được Việt Thiên Hóa và Tần Nhiễm bao trọn, kh thiệp mời sẽ bị ngăn lại ở bên ngoài.

Cách mười m mét, đám Triệu Tưởng th ở cửa phòng tiệc nên vừa gọi vừa vẫy tay: “Hàm Hàm, mau tới đây.”

Tần Nhiễm nghe th động tĩnh bèn cần ly rượu vang ung dung ưu nhã tiến tới cửa phòng tiệc đứng trước mặt .

“Việt Hàm, lại tới đây?”

nhún vai, tỏ ra chẳng biết làm : “Ai biết, được ta mời tới thôi.”

mời á?” Tần Nhiễm cười xùy, “Ai thế? kh biết nhỉ?”

Ba mẹ của Tần Nhiễm cũng ở đây, tr quần áo vẻ kh tệ, nhưng vẻ mặt lại khó chịu cáu kỉnh. Bọn họ tưởng ở đây xảy ra chuyện gì nên tới hỏi Tần Nhiễm.

“Bạn học trong trường thôi ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/toi-la-ba-co-cua-cau-day/chuong-5.html.]

“Bạn học ư?” Ba Tần Nhiễm lướt qua quay đầu , “Tới ăn chực à? Cứ vào tìm chỗ nào đó ngồi là được. Bây giờ chuyện của bà cô kia mới quan trọng, đừng để m thứ vô dụng này làm chậm trễ nữa.”

Mẹ của Tần Nhiễm ở bên cạnh liên tục phụ họa lời chồng .

Tần Nhiễm mỉm cười, “Vậy Hàm Hàm này, vào , ngồi ở bàn gần cửa này thì ? Cũng th tịnh mà nhỉ? Lát nữa mang rượu cũng chẳng ai chú ý.”

“Thật kh? May là mang túi theo.” hồn nhiên l chiếc túi hôm trước mua nước xong, th tiếc nên giữ lại từ trong túi xách ra, sau đó giơ ngón tay lên, “Bạn Tần Nhiễm ghê gớm thật đó, chẳng trách thể cưới Tổng Giám đốc Việt.”

Ba Tần Nhiễm nhíu c.h.ặ.t mày, ta đứng trước cửa quan sát, còn dặn bà Tần xuống lầu đón tiếp.

ngồi vào bàn cuối cùng, vì chẳng quen ai trong bàn nên cứ gắp thức ăn thôi.

Hai mươi phút sau, Tần Nhiễm lại dùng ện thoại của bà Việt gọi ện cho , “Bà ơi, bà đến đâu ạ? Cháu đón bà thế nào đây?”

đứng lên Tần Nhiễm đang xoắn xuýt ngoài phòng tiệc, bình tĩnh đáp, “Bà đến .”

Tần Nhiễm quay lại, sau khi xác định đúng là thì vội vàng bước tới, kinh ngạc nói: “Việt Hàm, nhặt được chiếc ện thoại này ở đâu? Chủ nhân của nó đâu ? làm gì bà hả?”

Quá ghê gớm, kh biết còn tưởng là vừa bắt c ai đ.

“Điện thoại của mà, kh được dùng ện thoại dự phòng à?”

Tần Nhiễm như nghe được chuyện gì buồn cười lắm vậy, “Việt Hàm, biết ghen tỵ với , th sống tốt như hôm nay nên giận lắm, nhưng đâu nhất thiết làm đến mức này chứ. Bây giờ nói cho biết chủ nhân của chiếc ện thoại này đang ở đâu? sẽ cho năm vạn.”

“Vừa lên tiếng đã quăng ra năm vạn, bạn Tần đây rộng rãi quá, giọng ệu cũng kh tầm thường nhỉ.”

Ông Tần nghe th Tần Nhiễm nói ện thoại di động này là của bà cô nên hừ lạnh: “Đưa ện thoại cho tao.”

Ông ta sấn tới muốn giật l ện thoại trong tay , từng học võ, nếu ta muốn giật thì cũng chẳng được đâu.

Nhưng…

Đang đám cưới mà nhỉ?

lịch sự chứ.

Thế là để mặc cho Tần l ện thoại , ta còn chưa th đủ mà hỏi: “Nói nh, bà cô đang ở đâu? Nếu kh bọn tao sẽ báo cảnh sát.”

Ông ta nói báo cảnh sát với sinh viên xuất sắc của trường Đại học Chính Pháp ? Muốn nói về luật pháp hả?

liếc Tần Nhiễm, ung dung hỏi: “Bạn Tần này, bạn biết bạn đã vi phạm ều luật nào khi cướp đoạt tài sản của khác kh?”

Ông Tần chẳng mảy may bị hù dọa, nhất là khi th quần áo cũng như túi ny lon đặt trên bàn, ta cười lạnh: “Dám nói luật pháp trước mặt bọn tao à? Mày biết nhà chồng của con gái tao là ai kh? Tao vừa nghe mày cũng họ Việt nhỉ? À, dù họ đẹp thì cũng sinh ra đồ dỏm thôi, chẳng biết ba mẹ mày sinh ra mày thế nào, hôm nay tao sẽ dạy dỗ mày thay cho bọn họ.”

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...