Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Là Bác Sĩ Thú Y

Chương 2:

Chương trước Chương sau

Từ ga liên tỉnh về nhà chúng mất khoảng một giờ, bây giờ lại đang kẹt xe.

Để nhà Trần Dương ngồi thoải mái, đã đặc biệt gọi một chiếc MPV.

Mẹ chồng đang khoe khoang với mọi ở hàng ghế sau rằng con trai bà bản lĩnh, thể an cư lập nghiệp ở thành phố lớn như thế này.

Trong lời nói của bà, kiếm tiền trong nhà đều là Trần Dương, còn chẳng qua là kẻ ăn bám.

Nghe những lời này khiến bực bội. xoa xoa thái dương, định chợp mắt một lát cho khuất mắt.

Điện thoại của nhân viên Tiểu Lý gọi đến.

"Chủ quán, làm bây giờ, hình như shipper đã l nhầm thuốc phối giống mà chị dặn ."

"Sáng em đến, th trên bàn hai gói thuốc đã đóng hộp, em cũng kh nghĩ nhiều..."

Tiểu Lý là nhân viên mới tuyển vào, mới làm được hơn một tháng, mắc lỗi là chuyện bình thường.

Qua ện thoại, giọng cô bé như thể trời sắp sập.

an ủi cô bé một hồi, nói rằng sẽ giải quyết.

Hôm qua đã pha chế hai gói thuốc, một gói cho khách hàng chó St. Bernard, gói còn lại là cho nuôi bò, chỉ khác nhau về liều lượng.

Thuốc của bò mà dùng cho chó, chẳng là khiến con ch.ó kiệt sức mà c.h.ế.t ?

vội vàng gọi ện cho khách hàng.

Thật kh may, gọi mãi mà ta kh nhấc máy.

lại soạn một tin n giải thích tình hình, dặn ta tuyệt đối kh được dùng thuốc cho chó.

Xong xuôi, gọi lại cho Tiểu Lý.

Bảo cô bé liên hệ với shipper, tìm địa chỉ khách hàng để gửi lại đúng thuốc.

Mẹ chồng tỏ ra kh hài lòng với việc cứ dùng ện thoại liên tục. Bà bĩu môi: "Cô chỉ là cái loại khám chữa bệnh cho súc sinh thôi, kh biết còn tưởng cô là bà chủ lớn đ.”

"Còn kh th lớn đang ở đây à? Cô cũng kh biết để ý một chút, ở lại trò chuyện với lớn ."

kiên nhẫn giải thích với bà rằng chút trục trặc về thuốc men.

Kh ngờ mẹ chồng lại cười càng chế giễu hơn: " th cô là đồ quá cứng nhắc, cô là bác sĩ thú y mà cứ tưởng là bác sĩ chính quy chắc? Dù gì cũng kh , xem qua loa là được , dùng nhiều dùng ít gì khác biệt đâu?"

bất lực gật đầu, vâng, mọi chuyện đều nghe theo mẹ.

Th vẻ nhu nhược của , mẹ chồng sướng đến mức cái đuôi sắp vểnh lên trời.

Chú của Trần Dương thậm chí còn nói với con trai : "Th kh, sau này tìm vợ tìm như chị dâu con , mẹ chồng nói gì nghe n."

Mẹ chồng đắc ý sờ chiếc vòng vàng to sụ trên tay, nói:

" là gì đâu, lát nữa gặp họ con, mẹ sẽ nói chuyện để nó cho con vào làm ở c ty thằng Dương. Phúc lợi c ty nó tốt lắm, lương hàng năm ít nhất cũng cỡ này."

Mẹ chồng xòe bàn tay ra, khoa tay múa chân một con số.

Trong số các con cháu đời này, Trần Dương là thành c nhất, tốt nghiệp đại học d tiếng, c việc đàng hoàng và lương cao.

M năm nay, mẹ chồng kh ít lần bóng gió yêu cầu chúng giúp đỡ họ hàng.

kh để ý, lặng lẽ mở camera giám sát lên.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chiếc camera này lắp cách đây kh lâu, vốn là để đề phòng mẹ chồng, Trần Dương kh hề hay biết.

Giờ này ta vừa về đến nhà.

Trong phòng khách còn một đàn khác, tay xách một chiếc túi ni l màu đen.

Chắc hẳn đó là tên "1" đã n tin cho Trần Dương hôm qua.

Hai kh nói lời nào, mà thẳng vào phòng ngủ chính.

Kh biết nhầm kh, nhưng ngay khoảnh khắc bước vào phòng, đàn đó đã vòng tay véo mạnh vào m.ô.n.g Trần Dương.

Chậc...

Thì ra đàn khi tình cảm mặn nồng cũng như vậy à.

nh, xe đã đến cổng khu dân cư.

Cả đoàn chúng xách túi lớn túi nhỏ vào cửa đơn vị.

Khi thang máy, tình cờ gặp Dì Vương ở căn hộ đối diện nhà .

Dì Vương ở đây tr con cho con trai, đang thiếu để trò chuyện.

Th mẹ chồng đến, dì lập tức nhiệt tình bắt chuyện.

Chỉ vài câu nói, hai đã thân thiết như chị em ruột, cảm giác như quen biết đã lâu.

Mãi đến khi chúng bước vào nhà, Dì Vương vẫn chưa ý định rời .

Cả đoàn chúng nhẹ nhàng bước vào phòng khách.

phấn khích chỉ tay về phía cửa phòng ngủ chính.

Mẹ chồng hiểu ý, nhất định dành cho con trai bà một bất ngờ lớn.

Bà rón rén về phía đó.

Nhưng còn chưa đến cửa, đã nghe th tiếng động bên trong:

"Chết tiệt, kích thích quá mất~"

"Bảo bối, dáng vẻ này của làm tớ phát ên..."

Hành động mở cửa của mẹ chồng khựng lại.

Mặt bà ta biến sắc như vừa ăn cứt.

giả vờ kh th, tiến lên nắm l tay nắm cửa, thì thầm:

"Mẹ ơi, mẹ thế, kh mở cửa ?"

Kh ngờ mẹ chồng lập tức hất tay ra, kéo sang một bên, mặt đen như đ.í.t nồi nói:

"Tần Tố, chắc Dương đang nghỉ ngơi, chúng ta đừng làm phiền nó nữa. Mẹ đợi ở đây là được , con đưa chú và các cháu khách sạn trước ."

Lúc này, âm th bên trong phòng trở nên cao vút hơn:

"Kh được, kh được, chịu kh nổi nữa ..."

"A~"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...