Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác, Nhưng Tôi Quyết Định Buông Xuôi

Chương 1: 1


1

Buổi chiều, chợt bừng tỉnh.

Bên tai là tiếng cười đùa rộn rã của bạn bè cùng lớp. Đầu óc thoáng chốc choáng váng, kh kìm được mà đưa tay lên xoa thái dương. Những mảnh ký ức lạ lẫm như một cuốn phim đèn chiếu lướt nh qua tâm trí.

Đến lúc này mới bàng hoàng nhận ra, hóa ra lại là một nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết.

"Lạc Lạc, thế? sắc mặt đột nhiên lại nhợt nhạt vậy?"

Hứa Đa Đa, cô bạn cùng bàn, lo lắng : " cần xin nghỉ để xuống phòng y tế xem kh?"

khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ nhàng, dịu giọng đáp: "Kh đâu, chắc là do đột nhiên bị hạ đường huyết thôi, ăn viên kẹo là ổn ."

Hứa Đa Đa hơi ngẩn , đôi mắt cứ thế chằm chằm vào . Dù đã ngồi cùng bàn với suốt hai tháng nay, cô vẫn thường xuyên bị nhan sắc của làm cho kinh ngạc.

cảm th hơi buồn cười, đưa tay quơ quơ trước mặt cô : "Sắp vào học , đừng tớ nữa."

Hứa Đa Đa đỏ mặt, ngượng ngùng quay đầu , nhưng vẫn kh nhịn được mà liếc thêm m lần nữa.

Góc nghiêng của thiếu nữ tinh tế, xinh đẹp tuyệt trần. Dẫu khoác trên bộ đồng phục giống hệt mọi , nhưng tr lại nổi bật và cuốn hút hơn hẳn. Dáng th mảnh, eo thon chân dài, nhưng đường cong lại vô cùng quyến rũ.

Dáng vẻ cúi đầu nghiêm túc làm bài tập càng khiến trái tim cô đập loạn nhịp. Hứa Đa Đa thầm nghĩ, nếu là con trai, chắc c sẽ yêu cô gái này đến ên cuồng, vì cô mà si mê kh lối thoát.

2

Ngày hôm sau.

"Ầy..."

bức thư tình đã viết xong trên tay, kh nhịn được mà thở dài một tiếng. Chẳng biết những ký ức trong đầu kia thực sự xảy ra hay kh, nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh.

Cảm giác vốn dĩ thích Cố Tân Ngọc dường như cũng chẳng còn nồng nhiệt như trước nữa. phân vân kh biết nên tỏ tình tiếp hay kh.

Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng xé nát bức thư, ném thẳng vào thùng rác.

Suốt hai năm qua luôn chạy theo sau đuôi ta, nếu ta thực sự thích thì hai đứa đã ở bên nhau từ lâu . Đằng này, Cố Tân Ngọc đối với lúc nào cũng lạnh lùng, chắc hẳn là ghét lắm.

Vậy thì việc gì tự chuốc l nhục nhã nữa? Đúng kh nào?!

Hứa Đa Đa ngạc nhiên: "Lạc Lạc, lại xé thư thế? Chẳng nói hôm nay sẽ tỏ tình với Cố Tân Ngọc ?"

cong mắt cười: "Dù cũng chẳng thành c đâu, kh nữa."

Hứa Đa Đa kh hiểu: "Lạc Lạc, kh thích Cố Tân Ngọc ?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

ra bầu trời x thẳm như đại dương ngoài cửa sổ, l sách từ trong ngăn bàn ra khẽ lật xem, mỉm cười đáp: "Ừ, đúng vậy, nhưng giờ thì hết thích ."

Hứa Đa Đa ngơ ngác, định hỏi thêm gì đó nhưng th dáng vẻ kh muốn nói nhiều của Lâm Tinh Lạc, cô đành im lặng.

Trên sân bóng của trường, đám con trai đang chơi bóng.

Thời tiết nóng hầm cập, ghé vào siêu thị nhỏ trong trường mua một chai nước, vừa vừa uống.

"Xoảng!" Một cú va chạm bất ngờ khiến hơn nửa chai nước đổ hết lên áo .

Đúng là do kh đường, vội vàng xin lỗi: "Bạn học, xin lỗi nhé."

Sắc mặt Quý Lâm Bắc nhàn nhạt: "Lâm Tinh Lạc, lần sau đứng cẩn thận một chút."

Nghe th giọng nói này, khựng lại một chút, lập tức giả bộ như sắp khóc đến nơi: "A, đau quá, chân bị trẹo ."

Gương mặt vốn dĩ bình thản của Quý Lâm Bắc lập tức biến thành hoảng hốt: "Trẹo chân ? Mau để tớ xem nào." Nói xong, liền ngồi thụp xuống định kiểm tra mắt cá chân của .

Cảm xúc trong lòng đột nhiên dâng trào, ngượng ngùng muốn lùi lại. Nhưng Quý Lâm Bắc đã nh tay giữ c.h.ặ.t l chân . nắm c.h.ặ.t, thần tình vừa căng thẳng vừa xót xa.

Đầu ngón tay hơi lạnh, cảm giác mát lạnh khi xoa nắn mắt cá chân khiến th tê dại như luồng ện chạy dọc từ đầu ngón chân lan khắp tứ chi, làm cả run rẩy.

Quý Lâm Bắc dường như cảm nhận được sự thay đổi của , động tác trên tay càng nhẹ nhàng hơn: "Đau lắm ?"

c.ắ.n môi lắc đầu lại vội vàng gật đầu, cúi gầm mặt chỗ khác, kh dám đối diện với ánh mắt của : "Cũng... cũng tạm."

Giọng nói của thiếu nữ mang theo chút run rẩy nhẹ nhàng, mềm mại như chiếc l vũ lướt qua màng nhĩ, gây ngứa ngáy khôn nguôi.

Động tác của Quý Lâm Bắc khựng lại một nhịp.

vội vàng rút chân về: "A Bắc, tớ kh ."

Quý Lâm Bắc mặc bộ đồng phục vest hơi rộng, hai chiếc cúc áo ở cổ bu lỏng, gương mặt tuấn tú với những đường nét rõ ràng mang theo vẻ lạnh lùng " lạ chớ gần".

dùng tay áo lau vệt nước trên cổ, thầm cảm th may mắn vì lúc nãy lười kh cởi áo khoác ra. Nếu kh thì lúc này chắc xấu hổ đến mức muốn độn thổ mất.

Quý Lâm Bắc đứng dậy, đôi môi hồng như hoa đào của thiếu nữ, ánh mắt chợt thâm trầm.

Hồng quá... Thật khiến ta muốn hái xuống...

Nhưng kh được, lúc này chưa thể tiến xa hơn, nếu kh sẽ làm cô sợ mất. Quý Lâm Bắc cao gần một mét chín, còn mới một mét sáu lăm, đứng chỉ tới n.g.ự.c .

"Sắp vào học , chúng ta về thôi."

"Ừ." Giọng nói của Quý Lâm Bắc lại khôi phục vẻ th lãnh thường ngày.

Chương trước Chương sau


Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...