Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ

Chương 102:

Chương trước Chương sau

Bố hừ lạnh một tiếng: "Số của hồi môn bố cho kh để con bé làm từ thiện, gia đình nhà đó như vậy, M M sợ là kh giữ được của hồi môn của , đến lúc đó tất cả đều sẽ rơi vào tay nhà họ Đặng.

Con thử nghĩ xem em gái con, hồi đó cũng mang theo kh ít của hồi môn về đó, bây giờ thì ? Nhà họ Đặng ngay cả tiền thuốc men cũng kh muốn trả, còn để con móc túi ra, cái kiểu gia đình như vậy, con còn muốn M M gả về đó nữa, thật kh biết con nghĩ gì nữa.

Con bỏ ngay cái ý nghĩ đó , bố tuyệt đối sẽ kh đồng ý."

Lời nói của bố khiến mặt Đặng Tư Tư lúc x lúc trắng, còn th thay cô ta mà xấu hổ.

th hai họ nói gần xong , từ tốn mở lời: "Bố ơi, bố cũng đừng nóng vội, dù thì con nói thế nào cũng kh ưa cái Đặng Văn Ngạn đó, con cũng kh vội tìm bạn trai, cứ tìm việc làm trước đã."

Mắt Đặng Tư Tư đảo một vòng, làm ra vẻ quan tâm hỏi : "Chị M M, chị vẫn kh quên được Tử Thành kh ạ?"

"Cô bớt dùng Lương Tử Thành ra làm ghê tởm ." ghét bỏ liếc cô ta một cái.

"Vậy thì bố của bạn học chị..." Cô ta lại giả vờ cẩn thận, muốn nói lại kh dám nói.

bực , "Chát!" một tiếng ném đũa xuống, "Chuyện của liên quan gì đến cô? C ty của bố bạn học muốn nhận vào thực tập thì làm phiền cô à? Tết nhất đến nơi đừng làm khó chịu nữa."

Bố với vẻ mặt kinh ngạc: "Con gái bỗng dưng bướng bỉnh thế, bị kích động gì à?"

--- Chương 112 ---

nói thẳng kh chút nể nang: "Nếu bố c tác m tháng về, phát hiện nhà bị khác ở, con gái thì nhận chú họ làm bố ruột, chắc bố cũng chẳng vui vẻ gì đâu."

Mắt Đặng Tư Tư lại đỏ hoe, mẹ định nói gì đó thì bố trừng mắt bà: "Bà muốn nói gì? M M nói sai chỗ nào à? Ai cũng nhận rõ vị trí của ! Thôi được , đầu năm mới đừng toàn nói chuyện kh vui."

Đặng Tư Tư ngậm chặt miệng kh dám nói một lời, vẻ mặt tủi thân nhỏ nhẹ ăn cơm.

biết bố cũng kh ưa bộ dạng này của Đặng Tư Tư, nhưng vì mẹ chiều chuộng cô ta nên bố cũng kh chấp nhặt làm gì.

Tuy nhiên, những làm ăn kinh do thường khá mê tín, và vào dịp đặc biệt như năm mới, việc khóc lóc là ều cực kỳ kiêng kỵ.

Mẹ âm thầm kéo tay cô ta một cái, Đặng Tư Tư cố nén nước mắt lại.

Ăn tối xong, Đặng Tư Tư cùng mẹ vào bếp dọn dẹp, còn và bố ngồi trò chuyện trong phòng khách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-102.html.]

thăm dò hỏi: "Bố ơi, một bạn của con m hôm trước kể với con là vô tình phát hiện bố cô con riêng ở ngoài, cô khóc lóc thảm thiết qua ện thoại."

Bố giật , cười khan nói: "Đầu năm mới, bạn con lại kể chuyện này làm gì."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Con với cô thân mà, gặp chuyện thế này lẽ nào lại nói với mẹ cô ? À, bố nói xem cô nên kể cho mẹ cô biết kh?" cố ý hỏi.

Bố buột miệng: "Đương nhiên là kh thể nói! Nếu cô nói ra thì gia đình chẳng tan nát à."

"Nhưng mà bố cô đã con riêng , chuyện lớn như vậy, thật bất c cho mẹ cô quá, lỡ đâu chuyển hết tài sản cho phụ nữ kh biết xấu hổ kia thì ?" ra vẻ lo lắng thay cho bạn.

Vẻ mặt bố gượng gạo, chút chột dạ : "Dù thì cô cũng là con gái ruột của bố , thể chuyển hết tài sản ra ngoài được, chắc c sẽ để lại cho cô một khoản chứ.

Làm con gái thì kh nên can thiệp quá nhiều vào chuyện của bố , nhà nào cũng kinh nghiệm riêng, con cũng chẳng biết tình hình nhà ta thế nào, đừng lo lắng vớ vẩn thay khác nữa."

cười cười: "Đúng là vậy thật. Bố ơi, bố nói đàn tiền ai cũng tìm tiểu tam ở ngoài kh ạ?"

Sắc mặt bố càng lúc càng khó coi, "Cũng kh ai cũng thế, còn tùy trường hợp nữa chứ."

dứt khoát hỏi thẳng: "Bố ơi, vậy bố con riêng ở ngoài kh ạ? Sẽ kh ngày nào đó đột nhiên mang một đứa em trai về nhà chứ?"

Bố bật dậy khỏi sofa: "Con nói vớ vẩn gì đ? Đầu năm mới, để mẹ con nghe được thì còn ăn Tết nữa kh. Bố, bố làm thể một gia đình khác ở ngoài chứ."

chỉ im lặng , kh nói một lời.

Bố bị đến rợn , "M M, nếu ai nói linh tinh với con, con đừng tin nhé. Bố cả đời này quan trọng nhất chính là con và mẹ con."

mỉm cười nhàn nhạt phản ứng của bố, trong lòng lạnh lẽo.

Cảm giác về gia đình như hồi bé đã kh còn nữa.

Buổi tối, muốn nói chuyện với Tiêu Thế Thu, chỉ trả lời một câu: "Bảo bối, tối nay việc, kh thể nói chuyện với em được."

Sau đó kh trả lời nữa, trong lòng trống rỗng, trằn trọc kh ngủ được.

Đến nửa đêm, lên ban c tầng trên, đèn phòng bố mẹ và Đặng Tư Tư đã tắt hết.

khoác áo khoác l vũ dài bên ngoài bộ đồ ngủ, nhẹ nhàng mở cửa ra ngoài.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...