Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 115:
Sau này nghe chị họ nói căn nhà đó đứng tên Hạ Tuấn Lương, ều này nghĩa là chị họ chẳng chút liên quan nào.
Mặc dù chị kh hề lăm le tài sản trong nhà, nhưng cách làm của bác cả và thím cả vẫn khiến chị buồn.
Căn nhà ở thị trấn mua chưa đầy hai năm, bà nội lại muốn bố mua thêm một căn nhà ở thành phố huyện cho đứa cháu đích tôn, nói là để cháu làm ở huyện tiện lợi hơn.
Lần đó bố cuối cùng cũng nổi giận: “Mẹ tưởng tiền của con là gió thổi đến à? Mua xong nhà ở thành phố huyện còn mua thêm một căn ở thành phố nữa kh, tiếp theo khi còn mua thêm một căn ở thành phố A cho nó nữa?
Nó là cháu trai con, kh con trai con. Con gái M M nhà con còn chưa nhà đứng tên nữa là.”
Sau này căn nhà ở thành phố huyện thì kh mua được, nhưng họ lại lái một chiếc xe mới.
Mỗi năm Tết đến, họ đều nghĩ đủ cách để bố móc ra một khoản tiền lớn, năm nay kh biết lại định giở trò gì nữa.
Quả nhiên, bà nội lại bắt đầu đề cập đến việc tìm vợ cho họ.
“Minh Thành à, cháu trai của con qua Tết là hai mươi lăm tuổi , con nhà ta ở làng tuổi này đã con hết , nó còn chưa yêu nữa là, thế này thì biết làm đây.”
Bố chút bực : “Mẹ, mẹ nói chuyện này với con thì con cách nào chứ? Chẳng lẽ mẹ còn muốn con mua một cô vợ về cho nó à?”
Bố nói lời tức giận, nhưng bà nội lại th ý này kh tồi.
“Nếu thể mua được một tốt thì cũng kh kh được chứ, mua về thì nó sẽ nghe lời…”
Bố chút bất lực: “Mua bán là phạm pháp đó mẹ, mẹ vì muốn cháu đích tôn của mẹ cưới vợ, tính để nhà vào tù m ?”
Bà nội chút kh vui: “Kh mua được thì mẹ nói làm gì, mẹ còn đang tính là thể mua một .”
ở bên cạnh lườm một cái, bà coi bố như con rùa trong hồ ước nguyện vậy, muốn gì cũng mở miệng đòi bố .
Chú út nhíu mày nói: “Chuyện tìm yêu này hai con kh giúp được đâu, mẹ, mẹ đừng lo xa nữa, cứ để Tuấn Lương tự tìm .”
Bà nội nghe con trai út cũng kh muốn quản, đập đùi một cái kh chịu: “Tuấn Lương là cháu đích tôn của nhà họ Hạ, cưới vợ là chuyện đại sự vô cùng quan trọng, thể để nó tự tiện tìm được?
Đương nhiên để các bậc trưởng bối như các con lựa chọn cẩn thận. Cháu dâu đích tôn ngày xưa là làm chủ mẫu gia đình đó!”
kh nhịn được cười thành tiếng: “Bố, tổ tiên nhà là gia đình quyền quý nào vậy mà lại cầu kỳ đến thế?”
Bố lườm một cái kh vui: “Trẻ con đừng hùa theo linh tinh. Tổ tiên nhà năm đời bần n, hồi mới giải phóng, thành phần tốt lắm đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-115.html.]
--- Chương 129 ---
BMW X5
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Bà nội xem phim cung đấu nhiều quá nhỉ, còn chủ mẫu gia đình nữa chứ? Haha.”
Văn Tùng kh hề nể mặt bà cụ, ngoài vợ chồng bác cả mặt mày khó coi ra, những khác đều cố nín cười.
Văn Tùng là cháu út, tuy trong lòng bà nội địa vị kh quan trọng bằng cháu đích tôn, nhưng cũng là cục cưng của bà cụ, đương nhiên bà kh nỡ nói gì ta.
“Trẻ con đừng nói linh tinh.” Bà nội khẽ trách mắng, vỗ nhẹ vào đầu Văn Tùng.
“Con nghĩ thế này này, Tuấn Lương bây giờ muốn tìm vợ, ra ngoài thể diện, thì mới tìm được đối tượng tử tế đúng kh?
Thể diện của đàn bên ngoài kh gì khác ngoài xe cộ. Mẹ xem là…”
Chưa đợi bà nói xong, bố đã cắt ngang: “Tuấn Lương kh xe ? Hồi mười tám tuổi con đã mua cho nó một chiếc Jetta mà.”
“Chiếc xe đó chắc cũng chạy được sáu năm nhỉ?” giả vờ hỏi một cách ngẫu nhiên.
Mắt bác cả sáng lên, vội nói: “Đúng vậy, đã chạy sáu năm , nghe ta nói xe ô tô chạy năm sáu năm là nên thay , kh thì sẽ kh an toàn.”
Trong lòng cười lạnh, nghĩ hay lắm.
“ Tuấn Lương mười tám tuổi đã xe chạy , bố, con hai mươi tuổi , bố cũng nên mua cho con một chiếc xe kh?
Bà nội nói đúng, bố đúng là thiên vị, cho họ nào là mua nhà, mua xe, còn con gái ruột của bố thì chưa gì hết. Tiếp theo đến lượt con kh?”
Bác cả kh ngờ lại đánh trống lảng như vậy, khiến ta kh biết làm .
Ông ta kh tiện nói thẳng ra là bố đừng mua xe cho , mà hãy đổi xe mới cho con trai ta.
Bố cũng kh kẻ ngốc, mua xe mới cho cháu trai, hay mua xe mới cho con gái, vẫn phân biệt rạch ròi.
Ngay lập tức thuận theo lời nói: “Được, qua Tết bố dẫn con chọn xe, chọn chiếc nào con thích.”
Bà nội nghe vậy vội vàng: “Con gái con đứa cần xe làm gì, l chồng thì thành xe của nhà ta thôi. Đương nhiên là mua xe cho đứa cháu đích tôn của con quan trọng hơn.”
“Mẹ, ý mẹ là con mua hai chiếc xe cho cháu đích tôn, còn con gái ruột của con thì kh xứng một chiếc xe à?” Giọng bố ẩn chứa sự tức giận.
Chưa có bình luận nào cho chương này.