Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 159:
Thím họ hơi hoảng: " giấu như vậy kh phạm pháp chứ? Đó là do bà nội ruột của Tuấn Đễ bảo làm mà."
Tiêu Thế Thu nhàn nhạt xen vào một câu: "Giam giữ trái phép, tình tiết bình thường thì dưới ba năm, tình tiết nghiêm trọng thì từ ba đến mười năm, nếu lỡ xảy ra án mạng, thì kh cần nói nữa chứ."
Ngay cả chuyện này cũng biết ? Nếu kh một bộ óc th minh, e rằng kh xứng đáng sinh ra trong gia đình hào môn nhỉ, đúng là học thật nhiều thứ.
Vẻ mặt nghiêm nghị của Tiêu Thế Thu vẫn khá dọa , thím họ tái mặt, cũng kh bận tâm hỏi là ai: "Kh thể nào chứ? chẳng qua chỉ là giấu cháu gái họ của , lại thành giam giữ trái phép được?"
Chú út chút hậm hực: "Đây chính là giam giữ trái phép, đợi họ về bảo tự thú , nếu Tuấn Đễ kh thì cầu xin con bé ký gi bãi nại, còn thể được phán nhẹ hơn chút."
Suốt quá trình kh chen vào được lời nào, lòng bàn tay kéo tay Tiêu Thế Thu ướt đẫm mồ hôi. siết nhẹ tay : "Đừng vội, bây giờ vội cũng vô ích, chỉ thể chờ bác họ em về."
"Ừm, chị cháu sẽ kh đâu, kh ạ?"
biết câu hỏi này chẳng ý nghĩa gì, nhưng cứ cần nói với là kh , như thể tiềm thức tin rằng, chỉ cần nói kh , thì chắc c sẽ kh cả.
nặng nề ừ một tiếng: "Sẽ kh đâu."
được an ủi, dần dần bình tĩnh lại.
Thời gian chờ đợi trôi qua vô cùng dài, chồng chị họ kh ngừng lại lại, rõ ràng đang là mùa đ, nhưng mồ hôi trên trán ta kh ngừng tuôn ra.
thể th, chồng chị họ quan tâm đến chị họ. Haizz, bà nội làm chuyện này đúng là tạo nghiệp mà.
lén kéo tay Tiêu Thế Thu: "Nếu bà nội vẫn kh chịu đưa sổ hộ khẩu cho chị họ, che c cho em, em trộm nhé?"
liếc : "Em yên tâm, chuyện này sẽ kh nhỏ đâu, cả gia đình chị họ em e là đều vào ở vài ngày, kh cần che c gì đâu, em thể đường hoàng vào nhà lục soát."
Đúng vậy, lại kh nghĩ ra nhỉ, hy vọng lần này thể cho cả nhà bác trai và bà nội một bài học nhớ đời!
Để họ kh việc gì làm lại gây chuyện, coi con trai là vàng, con gái là rơm rác, hận kh thể vắt kiệt từng chút giá trị của con gái để nuôi con trai.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, ngay lúc rể gần như đã dẫm nát cả một vệt dài trên mặt đất thì một chiếc xe van cũ nát lao tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-159.html.]
Chiếc xe van ph gấp kèm theo tiếng rít chói tai, dừng lại bên cạnh mọi . Chỉ th chú họ thò đầu ra, mặt đầy hoảng sợ: “Minh Lý, cháu thật sự kh cố ý, cháu, cháu thật sự đã quên mất .” Vừa nói, chú vừa dùng tay đập mạnh vào đầu m cái.
“Được , mau thả ra.” Chú út bực tức nói, vừa nói vừa lên xe, giục chú họ mau dẫn đường.
và Tiêu Thế Thu cũng lên xe, theo cùng.
Chiếc xe van chạy khoảng mười phút thì phía trước đã vào núi, thảo nào chú nói chúng tự tìm kh ra, vào trong núi thì quả thật khó tìm.
Chạy thêm hai mươi phút nữa, chiếc xe van dừng lại, cảnh tượng trước mắt mà lòng nguội lạnh.
--- Chương 185 ---
Làng hoang phế
Đây là một khu dân cư kiểu cũ đã bị bỏ hoang từ lâu, trước đây chắc là một ngôi làng, sau này vì giao th bất tiện, dân làng lần lượt chuyển xuống núi, ngôi làng này dần dần kh còn ai ở, giờ đã là một cảnh tượng đổ nát hoang tàn.
Cơn giận trong lòng bắt đầu kh kìm nén được nữa, chú họ cái tên khốn này, chú dám vứt chị họ một ở nơi kh ở như thế này.
Lại còn là giữa mùa đ, nhiệt độ trên núi thấp hơn dưới núi m độ, qua đêm ở một nơi như thế này thật sự thể c.h.ế.t ng.
Quả nhiên, vừa xuống xe rể đã muốn x lên đánh , chú út ngăn lại: “Cứu Tuấn Đệ trước đã, đó mới là việc quan trọng.”
Trước đó mọi chỉ nghĩ là thả ra, bây giờ ai cũng cảm th tình hình thể tệ.
Chú họ mặt mày méo xệch, chạy về phía một cái sân nhỏ đổ nát trong làng, miệng vẫn lẩm bẩm: “Cháu thật sự kh cố ý, thật sự là m hôm nay uống nhiều quá nên quên mất .”
rể là đầu tiên x vào sân nhỏ, đẩy mạnh cánh cửa phòng khép hờ, một tiếng “kẽo kẹt” vang lên, chúng vào, nhưng lại phát hiện bên trong kh ai.
rể gầm lên một tiếng: “ đâu ?”
“Ở phía sau.” Chú họ chạy đến một căn phòng nhỏ ở phía sau nhà, nói là phòng nhỏ, chắc là căn phòng dùng để chứa đồ tạp vật. Chú vào, lật một tấm ván gỗ trên mặt đất lên, lớn tiếng nói: “Ở đây này.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
rể đẩy chú ra, kh dùng thang mà nhảy thẳng xuống, may mắn thay hầm ngầm chứa đồ kh sâu lắm, rể cao chưa đến một mét tám, vừa đủ để đứng thẳng lưng. Nếu Tiêu Thế Thu xuống dưới, chắc sẽ bị đụng đầu.
cũng muốn xuống, nhưng bị chú út ngăn lại: “Em xuống cũng kh giúp được gì, đừng gây thêm rắc rối.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.