Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ

Chương 175:

Chương trước Chương sau

Lúc này, chủ trung niên béo ú đã ra đón, còn cách khá xa đã tươi cười niềm nở chào hỏi: "Ôi, Sếp Tiêu lâu lắm kh ghé, hôm nay lại dịp cùng phu nhân đến đây vậy?"

hơi ngượng, nhưng Tiêu Thế Thu vẫn giữ vẻ mặt bình thường, cười nói xã giao với chủ béo: "Đúng vậy, lâu kh được ăn món một cá ba món của nhà . Cô chưa từng đến đây, hôm nay đưa cô đến nếm thử."

Vừa nói, vừa thân mật khoác vai . Ông chủ béo lập tức hiểu ý, khuôn mặt mũm mĩm cười đến mức hai mắt híp lại thành một đường chỉ.

"Hôm nay để mỹ nữ tự câu một con, hay là vớt giúp Sếp một con béo?"

"Cứ để cô câu , cô nhóc thích chơi." cưng chiều xoa đầu . Ông chủ béo lập tức nhiệt tình đưa cần câu.

Cần câu này chỉ là một cây tre nhỏ buộc dây, gần giống với loại từng dùng ở c viên nhỏ, hoàn toàn khác xa so với loại cần câu chuyên nghiệp mà tưởng tượng.

thả lưỡi câu vào ao, sau đó lưỡi câu bị cắn, cuối cùng Tiêu Thế Thu giúp kéo cá lên.

Toàn bộ quá trình chẳng tí kỹ thuật nào, câu cá chẳng vui tẹo nào, thực sự kh hiểu lại nhiều thích câu cá đến vậy.

Ông chủ béo vui vẻ bước đến khen : "Mỹ nữ câu khéo thật đó, con cá này béo ghê, chắc c ngon lắm."

Nói , tiện tay đưa con cá cho nhân viên bên cạnh: "Đi, làm thành một cá ba món, lên món gỏi cá trước."

con cá trong tay nhân viên, đàn cá trong ao, mới biết thế nào là nói dối kh chớp mắt.

Con cá này mà muốn 'ba món', e là cân nặng kh đủ tiêu chuẩn, nhưng đã chủ nói thể 'ba món' thì chắc c sẽ cách.

ta nói câu cá năm phút, ăn cá hai tiếng, vui vẻ ngồi trong phòng riêng chờ "thành quả lao động" của lên bàn.

Bỗng nhiên nghe th tiếng chủ béo ngoài sân lớn tiếng gọi: "Cô Tiêu, gió nào đưa cô đến đây vậy?"

--- Chương 205 ---

Ba từ "Cô Tiêu" đã đập mạnh vào dây thần kinh của . gần như lập tức quay đầu Tiêu Thế Thu.

vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhấp một ngụm trà: "Ừ, là cô , th xe của cô ."

Ông chủ béo cố tình nói to như vậy, lẽ là để nhắc nhở chúng rằng chính thất đã đến.

Ban đầu hơi chột dạ, nhưng nghĩ lại thì chuyện bằng lái xe hết hạn và lái xe kh bằng lái cũng coi như "ngang tài ngang sức" nhỉ, chẳng chột dạ cả.

ra ngoài cửa sổ, một quý phu nhân tr chừng ba mươi tuổi duyên dáng bước về phía này, bên cạnh cô còn một trai trẻ với vẻ ngoài th tú, khoảng chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.

Tiêu Thế Thu kh hề tỏ ra khác thường, còn dịu dàng hỏi : "Lát nữa em muốn chào hỏi cô kh?"

suýt nữa thì văng tục, chào hỏi cái gì mà chào hỏi! Cái lời chào hỏi này chào thế nào đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-175.html.]

"Chào chị dâu cũ, em là bạn gái của chồng chị, mong chị chiếu cố?"

nghiến răng nghiến lợi nói: "Chúng ta kh thể giả vờ kh ở đây ? Dù cửa phòng riêng đóng cũng kh th mà."

nhướng mày: "Chắc là kh được đâu, xe của đậu bên ngoài, cô chắc c đã th ."

vuốt cằm nói: "Biết đâu cô còn đến ngồi chung bàn thì ."

suýt nữa thì ngã phịch xuống ghế. Hai vợ chồng cũ này sở thích gì quái dị vậy?

Tôn trọng nhau như khách nhưng lại tặng "mũ x" cho nhau ? Xã hội hài hòa cũng kh hài hòa bằng họ.

trai trẻ kia sẽ kh là một phần trong trò chơi của họ đ chứ?

đành nhắc nhở : "Cô là vợ cũ của ."

"Đúng vậy, em cũng nói , là vợ cũ. kh nhỏ nhen." tỏ vẻ kh quan tâm.

"Bây giờ là lúc thể hiện sự độ lượng ?!"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

ềm nhiên như một cụ non: "Chúng ta đều một nửa mới , kh hòa hợp ?

Nếu em thực sự th ngượng, sẽ nói em là trợ lý mới của ?

Như vậy tốt hơn kh?"

còn thể nói gì nữa đây, ít nhất nói là trợ lý, còn thể giả vờ ngoài cuộc.

Cách âm của phòng riêng nhà hàng kh tốt lắm, trong sảnh mà nói chuyện hơi to một chút, chúng đều nghe th rõ ràng.

"Sếp Cao, chồng ở phòng nào vậy?" Ngoài cửa vọng vào một giọng nói dịu dàng.

nói là, mười tám năm làm vợ chồng giả thì cũng là vợ chồng, quả nhiên đúng như Tiêu Thế Thu đoán, Hà Th Dung vừa vào nhà hàng đã hỏi thăm Tiêu Thế Thu với chủ béo.

Ông chủ Cao cười gượng, lắp bắp: "Để hỏi nhân viên nhé, vừa nãy hình như là thằng Cương dẫn đường."

Tiêu Thế Thu khẽ cười, đứng dậy mở cửa phòng riêng: "Th Dung, ở đây. Thật trùng hợp, em cũng nghĩ đến việc đến đây ăn cá vậy?"

đang định đứng dậy thì đặt tay lên vai : "Kh đâu, em cứ ngồi , kh muốn để ý cô thì kh cần mở miệng, lát nữa cứ ăn thôi."

thở phào nhẹ nhõm, chuyên tâm ăn uống là việc giỏi, thể diễn xuất tự nhiên.

Tiếng giày cao gót ngày càng gần, khi đến cửa, một làn hương nước hoa cao cấp ập tới.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...