Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ

Chương 211:

Chương trước Chương sau

Lời của luật sư Hà khiến chợt ngộ ra, đúng vậy, nguyên nhân của vụ việc chẳng là vì muốn tiền sính lễ để bù đắp cho họ ?

Nếu bắt họ l hết số tiền vốn thuộc về họ ra đưa cho chị họ, chắc bà nội sẽ khóc c.h.ế.t mất.

“Vậy nếu ký đơn bãi nại thì thể nhận được bao nhiêu tiền?” nghĩ trút giận cố nhiên quan trọng, nhưng nhận tiền cũng quan trọng.

Luật sư Hà l ra một tập tài liệu khác: “Nếu đối phương hy vọng giảm án th qua đơn bãi nại, thì th thường họ sẽ đưa ra đủ thành ý để đổi l sự bãi nại.”

Nói , ta đưa một tập tài liệu cho chị họ: “Trang đầu tiên là những khoản bồi thường cô thể yêu cầu, bao gồm chi phí y tế và phục hồi chức năng, đồng thời cũng thể yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần ở mức cao.

Trang thứ hai là d sách tài sản của những này, tiền gửi của nhà chú cả, tiền gửi cá nhân của bà nội cô, cái sân đó đứng tên em trai cô, và đây là tài sản của nhà chú họ cô.

nghĩ mục tiêu bồi thường thể đặt ở mức 1,8 triệu tệ, đương nhiên sẽ yêu cầu tổng cộng 2,4 triệu tệ tiền bồi thường.”

Chị họ im lặng, nghĩ một lát hỏi luật sư Hà: “Nếu kh bãi nại thì thể nhận được bao nhiêu tiền bồi thường?”

Luật sư Hà trả lời nh: “Khoảng năm trăm ngàn đến tám trăm ngàn tệ, cụ thể còn tùy thuộc vào phán quyết.”

Chị họ sang rể, hỏi : “ nghĩ em nên làm thế nào?”

rể chớp chớp đôi mắt to : “Nhà em làm chủ, chỉ cần em vui là được, cũng được.”

Chị họ do dự kh quyết lại , nghĩ một lát hỏi cô : “Chị ơi, chị thử thay đổi góc xem , với sự hiểu biết của chị về bà nội chúng ta, trong lòng bà , việc khiến bà ngồi tù thêm hai năm, và việc chị l một triệu tệ vốn thuộc về cháu trai lớn của bà , cái nào sẽ khiến bà khó chịu hơn?”

--- Chương 250 ---

Vậy là tiện hay kh tiện

Chị họ kh chút do dự trả lời: “Chắc c là cái sau , em ăn một quả táo ở nhà, trong mắt bà cũng như thể em cắn một miếng thịt của Tuấn Lương vậy.”

“Thế nên, mục đích của chị là muốn họ bị trừng phạt, bản chất của trừng phạt là khiến họ khó chịu, đúng kh? Nếu chị th việc móc tiền ra sẽ khiến bà khó chịu hơn, vậy thì cứ để bà móc tiền ra.

Chỉ cần bà nội vừa nghĩ đến việc ban đầu muốn tống tiền cho cháu trai lớn của bà , kết quả lại hại cháu trai lớn của bà đến cả nhà cửa tiền tiết kiệm ban đầu cũng mất hết, chị nói xem bà hối hận đứt ruột kh?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-211.html.]

Với lại, phán bà mười năm hay mười lăm năm, đối với tuổi đó của bà thì khác biệt gì lớn đâu?”

Mắt chị họ sáng bừng: “Mạnh Mạnh, em nói đúng quá, bà lão coi trọng nhất chính là cháu trai lớn và tiền bạc, dùng hai thứ này để nắm thóp bà , chắc c sẽ khiến bà khó chịu c.h.ế.t được.

Nhưng bà keo kiệt như vậy, đồng ý dùng tiền để đổi l đơn bãi nại kh?”

mỉm cười, sang luật sư Hà, ta th chúng cơ bản đã bàn bạc xong, tự tin nói: “Cái này cứ giao cho , kh cần cô nói chuyện với họ đâu.

Được , vậy cô Hạ cứ yên tâm dưỡng bệnh, tin tốt sẽ liên hệ với cô bất cứ lúc nào.”

Nói xong, ta đứng dậy lịch thiệp chào từ biệt.

Sau khi luật sư Hà , chị họ nói với rằng bác sĩ cho phép cô xuất viện , cô sẽ về cùng rể vào ngày kia, sau khi vụ án này phán quyết, thì dự định sẽ tổ chức đám cưới với rể.

Chỉ là cô chút tổn thương nói: “Mạnh Mạnh, sau này chị sẽ kh còn nhà mẹ đẻ nữa .”

ôm cô : “Em chính là nhà mẹ đẻ của chị, nếu rể dám bắt nạt chị, em nhất định sẽ đứng ra bảo vệ chị.”

rể mặt đầy tủi thân: “Chị cô là vất vả lắm mới cưới về, làm nỡ để cô chịu nửa ểm ấm ức nào chứ.”

Trong cái rủi cái may, rể là tốt, chị họ sau này vẫn là phúc.

Rời bệnh viện, chú Ngô chở đến c ty của Tiêu Thế Thu, cầm thẻ ra vào đưa, thẳng từ thang máy dành riêng cho Tổng tài đến cửa văn phòng của , đang định đẩy cửa bước vào thì trong văn phòng trợ lý nh chóng về phía .

Lãnh Hàn Hạ Vũ

quay đầu , là cô trợ lý Tư Khấu Đình mà từng gặp lần trước.

mặc một bộ vest váy c sở màu hồng cánh sen tr vẻ hơi mỏng m trong mùa đ, tôn lên hoàn hảo vóc dáng thon gọn, hấp dẫn của cô .

Ngay cả trong môi trường hệ thống sưởi đủ lớn này, vẫn cảm th mặc ít đồ quá.

Chân mặc quần tất thần thánh dày như quần b, chân cô lại là quần tất thật sự, kh pha chút giả dối nào.

“Cô Hạ, Tổng giám đốc đang nói chuyện c việc với khác bên trong, cô đợi một lát ở phòng chờ bên cạnh nhé.”

Nụ cười của cô chuyên nghiệp, chợt th nụ cười này chút quen mắt, hình như đã th ở đâu đó , lần trước gặp cô kh cảm giác này, rốt cuộc là giống ai nhỉ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...