Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 354:
cắn một miếng, chả vẫn là vị bánh ngô hấp .” Bàng Hiểu Mẫn nói chút bực bội.
“Lúc đầu, ta và m bạn học trò chuyện sôi nổi, họ còn ‘chị dâu’ này ‘chị dâu’ nọ gọi , khiến khá ngại.
Một lát sau, hai nói việc trước, bảo chúng cứ tiếp tục.
Lúc đó chưa nghĩ nhiều, một lát sau nữa, lại hai khác nhận ện thoại của vợ nên vội vàng về.
Lúc đó nói chúng ta cũng thôi, Kỷ Bưu nói cứ ngồi thêm chút nữa, bữa này ta mời, đợi họ hết ta mới .”
Hoàng Thiên Di lạnh lùng hừ một tiếng: “Cái tính keo kiệt của ta, ta nói ta mời, lại ở cái nơi như thế này, mà cũng tin ?”
Bàng Hiểu Mẫn tr như vừa làm sai, khẽ nói: “ cũng th lạ, nhưng nghĩ lẽ đàn ở ngoài cần thể diện, nên tr nhau trả tiền cũng thể.
Sau đó chỉ còn ta và hai bạn học khác uống rượu, ngồi bên cạnh kh chen vào được câu nào, cứ thế ngồi kh, ta còn liên tục khuyên ăn bánh ngô hấp.
Một lúc sau, một đàn trong số đó say quá, nói muốn nôn, Kỷ Bưu và bạn học còn lại liền dìu ta vào nhà vệ sinh.”
Nói đến đây, Bàng Hiểu Mẫn ngừng lại, chớp chớp đôi mắt to chúng .
“ sau đó thì , nói tiếp chứ.” Hoàng Thiên Di sốt ruột, thúc giục cô nói.
“Sau đó họ kh quay lại nữa, nhân viên phục vụ vào nói nhà hàng sắp đóng cửa, bảo th toán, lúc đó cũng th kh ổn.
gọi ện cho ta, ta nói bạn ta hình như bị ngộ độc rượu, họ đưa ta bệnh viện, bảo trả giúp hóa đơn.
Còn nói ện thoại sắp hết pin, ta ra ngoài kh mang theo thẻ ngân hàng, hỏi thể chuyển hai vạn tệ vào thẻ ngân hàng của bạn ta để cấp cứu kh.
Lát nữa ta sẽ trả lại .
Ban đầu ta nói trả giúp bữa ăn thì cũng kh th vấn đề gì, nhưng bảo chuyển tiền cho bạn ta thì quá sai , ba đàn to lớn lẽ nào kh góp được 2 vạn tệ?
Thế là xem hóa đơn, th lẽ đã gặp lừa đảo .”
--- Chương 428 ---
Lúc này quản lý nhà hàng vội vàng bổ sung: “Khi ba đó ra ngoài, nhân viên phục vụ hỏi họ đã th toán chưa, một đeo kính nói bạn cùng say , bảo gọi hộ một chiếc xe, còn bạn gái của ta vẫn đang ở trong phòng riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-354.html.]
Chúng qua xem thì quả thật vẫn còn một cô gái ở đó, nên kh nghĩ nhiều.
Ai ngờ ba đó đều kh quay lại, mà này, nhà hàng sắp đóng cửa , chúng bảo cô gái này th toán, cô nói kh cô gọi món, là sau đó được khác gọi đến, ều này khiến chúng khó xử.
Bảo cô gọi ện cho bạn trai thì cũng kh gọi được, chúng cũng kh biết cố tình trốn trả tiền kh, nên đã báo cảnh sát.”
Mặc dù đã sớm biết Bàng Hiểu Mẫn bị lừa, nhưng nghe đến đây vẫn th Kỷ Bưu thật trơ trẽn.
Kh ngờ chưa hết, phía sau còn trơ trẽn hơn.
Tiểu Nhan hỏi hai cảnh sát: “Họ đã ăn bao nhiêu tiền? đủ để khởi tố tội lừa đảo kh?”
cảnh sát trẻ gật đầu nói: “Đủ đủ , bữa ăn hết hơn một vạn chín nghìn tệ, ba nghìn tệ trở lên là thể khởi tố .”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
và Hoàng Thiên Di đều trợn tròn mắt: “Bao nhiêu? Kỷ Bưu là một c chức cấp cơ sở, một tháng kiếm được bao nhiêu tiền mà dám kh ngày lễ tết lại mời khách một bữa ăn hơn một vạn chín nghìn tệ, đã ăn những gì vậy?”
Hoàng Thiên Di dứt khoát đưa tay ra: “Đưa hóa đơn đây xem.”
Quản lý nhà hàng th trong số chúng cô ăn mặc đẹp nhất, toàn đồ hiệu, trên cổ tay đeo một chiếc Patek Philippe, liền tươi cười đưa hóa đơn cho cô .
Cô vừa đã xù l: “Cái lũ nhà quê này lại dám mở năm chai Mao Đài ư?? kh uống c.h.ế.t quách chúng nó .”
Quản lý nhà hàng vội vàng nói: “Mở hai chai, lúc cái đeo kính bảo l ba chai chưa mở, nói là để tặng khác, ghi vào hóa đơn của phòng riêng, lát nữa th toán cùng.”
Vậy nên bữa ăn thực ra chỉ hơn hai nghìn tệ, chủ yếu là năm chai Mao Đài đắt tiền, Mao Đài bán ở siêu thị hơn hai nghìn tệ, đặt ở đây thì hơn ba nghìn tệ một chai .
Tiểu Nhan cũng tức giận, quay sang Bàng Hiểu Mẫn nói: “Cô họ giới thiệu cho cái thể loại gì vậy hả, còn c chức nữa chứ, rõ ràng là muốn lừa mà.”
Bàng Hiểu Mẫn yếu ớt nói: “Thật ra ban đầu nghĩ ăn một bữa cũng kh đáng bao nhiêu tiền, quản lý nhà hàng bảo th toán, định trả .
Nhưng ta quá đáng, cái này hoàn toàn là nhắm vào số tiền du lịch bố cho mà.”
Lần này đã nắm bắt được trọng ểm, hỏi cô : “Chuyện bố cho hai vạn tệ, đã nói với ta à?”
Bàng Hiểu Mẫn gật đầu: “Hôm đó bố chuyển tiền cho , vui quá nên đã nói với ta.
ta còn nói Vân Nam chẳng gì hay ho, ta từng , chán ngắt, rắn rết côn trùng nhiều.
Kh bằng ta đưa về quê ta chơi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.