Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ

Chương 413:

Chương trước Chương sau

Những ngày sống như mất hồn trôi qua ba ngày, gần như chỉ ngồi thẫn thờ trên giường, kh ăn uống được gì, hoàn toàn sống nhờ truyền dịch dinh dưỡng.

nhắm mắt lại, trước mắt đều là hình bóng , thỉnh thoảng lại nghe th gọi là bảo bối, thường xuyên giật bật dậy khắp nơi tìm .

Tô Dật một lần nữa nhíu mày mời Trưởng khoa thần kinh và Trưởng khoa tâm thần đến hội chẩn.

Trưởng khoa thần kinh cho biết phim chụp CT não của bình thường, các triệu chứng của kh liên quan đến .

Trưởng khoa tâm thần nói rằng, là một phản ứng sau sang chấn, các triệu chứng của thuộc dạng nhẹ, cố gắng kh dùng thuốc, mà theo dõi tình hình hồi phục của bản thân.

Hoàng Thiên Di ngày càng gầy , sốt ruột kh thôi, “Tô Dật, M M mà cứ gầy nữa thì sắp chỉ còn bằng nửa tớ thôi .”

Cách nói của cô hơi khoa trương, vốn đã gầy, m ngày nay đúng là sút cân kh ít, tr mặt vẻ hóp lại .

Tô Dật nghe lời cô nói thì im lặng một lúc, nghiêm túc khuyên cô : “Lúc thế này mà các cô gái còn so cân nặng ?

xem chưa đến tám mươi cân đúng kh, tr kh hề béo.

Hơn nữa hai chênh lệch chiều cao nhiều như vậy, cân nặng đâu thể so sánh được chứ.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Hoàng Thiên Di tức đến nghiến răng nghiến lợi: “Cái loại như đáng đời ế vợ!”

Trên mặt Tô Dật cuối cùng vẫn hiện lên vẻ lo lắng, “Hay là nghĩ cách khác xem ? Tiêu mà về th chị dâu gầy rộc thế này, chắc đánh mất.” Vì vậy, nỗi lo lắng của ta phần lớn vẫn xuất phát từ nỗi sợ hãi đối với Tiêu từ bé.

Tô Dật là duy nhất trong tất cả mọi kiên quyết tin rằng Tiêu Thế Thu vẫn còn sống.

Đương nhiên, ta chủ yếu là tin vào khả năng bói toán thần bí của vị đại sư.

Hoàng Thiên Di chút bực bội nói: “ cách thì còn kh mau làm , cứ trơ mắt M M nhà gầy rộc như thế này ?”

Tô Dật như đã hạ quyết tâm, nói: “Ban đầu lo lắng sẽ ảnh hưởng kh tốt, nhưng bây giờ vì chị dâu, cũng đành liều một phen.”

Tiểu Nhan cảnh giác liếc ta một cái: “ muốn làm gì?”

Tô Dật nghiêm túc nói: “ mời đại sư đến làm phép, chiêu hồn cho chị dâu.”

“Cút ngay!” Tô Dật bị hai họ đuổi ra ngoài.

Tối ngày thứ ba, cuối cùng cũng bắt đầu ăn cơm, uống một bát cháo kê nhỏ, khiến Hoàng Thiên Di và Tiểu Nhan đều mừng đến phát khóc.

Tô Dật cũng thở phào nhẹ nhõm, “May quá, may quá, đại sư đã vân du , vẫn đang lo kh biết tìm ở đâu đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-413.html.]

Trong ba ngày này, Hoàng Thiên Di và Tiểu Nhan thay phiên nhau ở bên , ban đầu họ sợ sẽ làm ra chuyện gì đó tự hại bản thân.

Bây giờ th mỗi ngày đều yên lặng, kh nằm thì ngồi, hơn nữa đã bắt đầu ăn cơm, họ cũng yên tâm hơn nhiều.

“Tiểu Nhan, hay là cứ để M M về nhà ở? Em sợ cô ở bệnh viện lâu quá sẽ bị trầm cảm.”

Tiểu Nhan suy nghĩ một lát, nói: “Cứ ở thêm m ngày nữa xem , cửa sổ phòng bệnh kh mở được, sẽ an toàn hơn.”

Tất cả cửa sổ của bệnh viện này đều giống trên máy bay, kh thể phá vỡ cũng kh thể mở ra, kh khí lưu th hoàn toàn nhờ hệ thống th gió mới.

Lần trước đến đây y tá đã giới thiệu với , nói rằng mặc dù phòng bệnh kh thể mở cửa sổ, nhưng kh khí trong phòng bệnh được thay đổi mỗi giờ một lần.

Mặc dù vậy, Tiểu Nhan vẫn kiểm tra kỹ lưỡng từng vật dụng trong phòng bệnh, thu dọn tất cả những thứ cô cho là nguy hiểm, đến cả một cây bút cũng kh chừa cho .

Thật ra m ngày nay đã dần dần chấp nhận sự thật rằng Tiêu Thế Thu thật sự đã rời .

Chỉ là vô cùng hối hận vì đã kh nói cho biết yêu .

Khi ở bên , em luôn tận hưởng tình yêu dành cho em, nhưng lại chưa bao giờ thực sự để cảm nhận được tình yêu của em dành cho .

--- Chương 504 ---

Những ký ức ngọt ngào kh ngừng tua tua lại trong đầu, giờ đây chúng trở thành những lưỡi d.a.o sắc bén, từng nhát, từng nhát cứa vào trái tim em.

Ngay sau đó, sự hối hận lại như những dây leo, quấn chặt l trái tim đẫm m.á.u khiến em kh thở nổi.

Khi còn ở bên nhau, em luôn coi tình yêu của ều hiển nhiên, phung phí tình cảm dành cho em một cách tùy tiện.

Em luôn nghĩ rằng ngày tháng còn dài, chưa bao giờ ngờ rằng mọi thứ tốt đẹp này lại đột ngột dừng lại.

Những lời yêu thương chưa nói, lòng biết ơn chưa bày tỏ, những khoảnh khắc chưa trân trọng, tất cả đều biến thành sự tiếc nuối kh thể bù đắp vào giây phút mất .

Một đêm nữa bu xuống, hôm nay chắc là đầu thất của , về thăm em kh?

Ít nhất cũng về từ biệt em một tiếng chứ? Em lặng lẽ rơi lệ, cuộn trên giường, cuối cùng chìm vào giấc ngủ trong sự kiệt sức.

Trong lúc mơ màng ngủ, cánh cửa phòng bệnh khẽ phát ra tiếng "cạch", từ từ được đẩy ra.

Chắc là y tá tuần đêm, em nhắm mắt giả vờ kh phản ứng.

bước vào rón rén đến cạnh giường, tiếng thở ngày càng gần em, em giật tỉnh dậy, mở mắt .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...