Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 421:
Con bé c.h.ế.t tiệt này giấu kỹ thật, trong nhóm chẳng tí tin tức nào cả.
ra hiệu cho Tiêu Thế Thu dừng lại, hai chúng trốn sau bảng quảng cáo, lén lút trộm hai kia, muốn xem đàn tr thế nào. Cuối cùng cũng đợi được đàn quay lưng lại, vậy mà lại là một khuôn mặt quen thuộc.
đó là ai nhỉ? th đã gặp , nhưng kh thể nhớ ra được.
Vô lý thật, một trai đẹp trai như vậy, lại thể gặp mà quên được chứ?
Quả nhiên là sau khi yêu đương thì trở nên ngốc nghếch!
Mãi đến khi phía trước tắc đường, xe chúng bị cảnh sát giao th chặn lại, mới chợt nhớ ra, trai lúc nãy chẳng là cảnh sát nhỏ hôm đó ?
Bàng Hiểu Mẫn được đ nha, lén lút mà cua đổ cảnh sát trẻ . Kh được, chuyện lớn thế này, nhất định về trường hóng dưa từ tiên.
Đến Trung tâm Y tế Quốc tế Leighton, Tiêu Thế Thu dẫn thẳng đến văn phòng của Tô Dật.
Vừa bước vào cửa đã th Tô Dật đang lạnh mặt trách mắng một bác sĩ thực tập.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vị bác sĩ thực tập đó mắt đỏ hoe, mặt đầy vẻ oan ức bĩu môi, hai tay kh ngừng vặn vặn vạt áo.
"Cô nói xem cô là một sinh viên xuất sắc của Đại học Y 985 mà đến m câu dặn dò bệnh nhân cũng kh nói rõ ràng được, cô ích gì chứ. Ra ngoài đừng nói cô là học trò của ! Cút !"
Tô Dật bình thường tr lạnh lùng kiểu đàn thẳng tính, vậy mà khi nổi nóng lại khá hung dữ.
Vị bác sĩ thực tập oan ức chạy đến trước chiếc máy tính ở góc phòng tiếp tục làm việc.
Tô Dật dường như vẫn chưa hết giận, ta than phiền với chúng : "Các chị nói xem bây giờ trường học dạy ra toàn là những kiểu gì chứ."
Hôm nay, bệnh nhân đó bị viêm mô tế bào, đã nằm viện vài ngày, giờ thì đỡ hơn nhiều . nói muốn xuất viện, tự về nhà mua thuốc uống là được.
đồng ý, dặn Tiểu Minh kê cho bệnh nhân chút thuốc Rochephin là được.
Kh biết cô bé đã nói chuyện với bệnh nhân thế nào, lát sau bệnh nhân quay lại hỏi , ăn bún ốc cần bỏ măng chua kh, kh chịu nổi cái mùi đó, khó ngửi quá.
nghe mà th khó hiểu, hỏi ra mới biết, Tiểu Minh đã bảo bệnh nhân về nhà ngày ăn hai bữa bún ốc.
May mà ta kh ăn được măng chua nên quay lại hỏi một tiếng.
biết kh nên cười, dù con gái ta da mặt mỏng, nhỡ làm tổn thương lòng tự trọng thì .
Nhưng thật sự buồn cười quá, đỏ bừng mặt, cố nhịn đến nỗi hai vai run bần bật, cứ như sắp nín ra cả nội thương.
Đột nhiên, phía sau vang lên một tiếng rầu rĩ: “Muốn cười thì cứ cười , em quen bị mắng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-421.html.]
Giọng cô bé đầy ai oán, hình như cũng kh sợ Tô Dật lắm.
th cô bé này khá thú vị, bèn quay đầu hỏi: “Em tên Tiểu Minh à? Em họ gì thế?”
Đây chắc là cái tên phổ biến nhất cả nước nhỉ. Bố mẹ đặt tên đúng là qua loa!
“Em họ Minh ạ, em tên Minh Thành Cương, Thành Cương trong ‘thép’. Ông nội em đặt đ, nhà ta đặt tên thì theo ‘Kinh Thi’, ‘Sở Từ’, còn nội em thì cầm cuốn ‘Thép đã thế đ’.”
Cô bé này khá hoạt bát, chỉ ều giọng ệu càng thêm ai oán, th cũng dễ hiểu thôi.
Nếu bố mà dám đặt cho cái tên như vậy, chắc c vừa đủ mười tám tuổi sẽ ra đồn c an đổi tên ngay.
Con gái nhà ai mà lại muốn mang cái tên của một gã đàn trưởng thành chứ.
--- Chương 514 ---
Thép đã thế đ
Mà cô bé này còn tr xinh xắn, nhưng vẫn thiện chí an ủi: “Tiểu Minh tr th tú đáng yêu thế này, đây cũng coi như là sự dễ thương tương phản mà, haha.” Dù cũng tốt hơn là tên Thúy Hoa hay Xuân Hoa gì đó, đúng kh?
Tô Dật lại lạnh lùng lên tiếng: “Dễ thương tương phản cái gì, chính vì cô bé tên thế nên mới chọn đ.”
“Ồ, bác sĩ Tô mắt đ chứ.” cười như kh cười mà khen ta.
ta cũng chẳng để tâm, cằn nhằn: “Bây giờ tên của m đứa trẻ đều đặt kiểu phim thần tượng, toàn là Tử Hiên, Tử Hàm gì đó, cứ th ngứa mắt.
muốn tìm một thực tập sinh nam, tên cô bé này nghe nam tính, lại còn là thủ khoa Y khoa Đại học A thị, đúng là một mầm non tốt, lúc đó vừa đã ưng ngay.
Ai ngờ đến nơi lại là một cô bé. Bị lừa !”
Tiểu Minh lẩm bẩm khẽ: “ ai lừa thầy đâu, em đúng là thủ khoa mà.”
Đang nói chuyện thì ện thoại văn phòng reo, Tiểu Minh chuyên nghiệp bắt máy. Đối phương kh biết nói gì, cô bé ngẩn một lát, sau đó ngọt ngào nói: “annyeonghaseyo~”
cô bé quay sang gọi Tô Dật: “Thầy Tô, là Hàn Quốc ạ, em kh hiểu.”
Tô Dật ngẩn ra, lẩm bẩm: “ lại Hàn Quốc nhỉ?”
Mặc dù lẩm bẩm, nhưng vẫn đứng dậy nhận ện thoại: “Xin chào, ai đ ạ?
Bác sĩ Trần? nói tiếng Hàn với học trò của làm gì vậy.” Tô Dật chút bực bội nói.
Nói thêm vài câu, Tô Dật bất lực nói: “Lần sau gọi ện thoại thì nói chậm lại nhé!”
Cúp ện thoại xong, đệ tử của : “Tiểu Minh à, em thể tỉnh táo hơn chút được kh, bác sĩ Trần nói là ‘xin chào, ICU’ mà!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.