Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 438:
Đúng là chú hiểu rõ cái tính nết của mẹ ruột , bất kể bao nhiêu năm trôi qua, cái tâm muốn đào mỏ bố chưa bao giờ thay đổi.
Chú bố với vẻ mặt rối bời, muốn nói lại thôi, cuối cùng như hạ quyết tâm cắn răng nói: “ hai, nếu bà nội bị kết án, tiền đồ của Văn Tùng và Văn Bách sẽ coi như xong.
Gia đình giàu kh tr mong M M thi c chức, nhưng đối với những gia đình như chúng ta, vào biên chế là lựa chọn tốt nhất.
Vì hai đứa trẻ này, em thể ích kỷ một phen .
Đến lúc đó cứ coi như kh biết gì, như vậy bà nội và bác cả cũng sẽ kh trách được.”
--- Chương 535 ---
Lúc này, thím út từ bếp ra, bưng một đĩa táo đã cắt.
Thím út cắt táo thành những miếng đều đặn, xiên bằng tăm tiện lợi, đây mới là cách mời khách ăn trái cây đúng đắn và chân thành chứ.
một số nhà mời khách ăn táo, bày một đĩa táo như cúng tế, năm quả táo lớn xếp đẹp đẽ, đừng nói là cắt miếng, thậm chí còn chưa rửa, khiến bạn muốn cắn cả vỏ cũng kh thể nuốt trôi.
Gặp những trường hợp như vậy, lần nào cũng giả vờ cười gượng, nói kh thích ăn táo.
Th thím út ra, bố định hỏi gì đó lại kh hỏi nữa, suy nghĩ một lát, bảo đưa Văn Tùng và Văn Bách vào phòng chơi, biết hai họ sắp nói chuyện mà trẻ con kh nên nghe.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
kh nói nên lời, bĩu môi bất mãn nói: “Bố ơi, bố nghĩ con với hai đứa nó thể chơi chung được ? Hai đứa đó là trẻ con, con là lớn.
chuyện gì mà lớn chín c và trưởng thành như con lại kh thể nghe chứ? Biết đâu con còn thể đưa ra ý kiến giúp được gì đó.”
“Hồ…” Bố định nói hồ đồ, nhưng như nhớ ra ều gì đó, đột nhiên đổi giọng, nói: “Được , vậy để Tiểu Tùng và Tiểu Bách vào phòng , M M con cứ ở đây nghe .”
“Tiểu Tùng, con dẫn em vào trong, giám sát em làm xong hai trang bài tập toán hãy ra ngoài.”
Văn Bách nghe xong như trời sập, “Các chú muốn nói gì thì cứ nói , cháu kh nghe còn kh được ? còn bắt cháu làm bài tập nữa!”
Đừng hai em cao gần bằng nhau, cái sự áp chế huyết thống này vẫn khá hữu ích, Văn Bách lầm bầm chửi rủa bị trai kéo vào phòng.
“Minh Lý, ý chú vừa là ? Kể lại cho nghe .” Bố tiếp tục chủ đề vừa nãy.
Chú chần chừ một chút, nói: “ hai, biết bác cả từ trước đến nay luôn nghe lời bà nội, nếu mẹ kh đồng ý bồi thường, bác cả sẽ kh nhượng bộ đâu.
Bà nội kh đồng ý bồi thường, chính là vì bà quan tâm đến Tuấn Lương cái đứa cháu đích tôn này, luôn cảm th môn đình nhà chúng ta dựa vào Tuấn Lương để gánh vác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-438.html.]
Thực ra thì, nhà chúng ta môn đình gì đâu, phẩm chất của thằng Tuấn Lương này, hai ở nhà ít thời gian, thể kh hiểu rõ lắm, chứ em thì biết rõ mồn một.”
xiên một miếng táo bỏ vào miệng, cười khẩy nói: “ mà kh hiểu, ham ăn biếng làm, hám hư vinh, ích kỷ, chỉ cần thế thôi thì cần gì ở nhà mới biết?”
Bố nguýt một cái đầy trách móc, “Tuấn Lương dù cũng là họ con, con nói xấu nó như vậy ra thể thống gì kh.”
“Ôi, bố xem bố nói kìa, cứ như con kh nói xấu nó thì nó sẽ biến tốt .” bĩu môi, tiếp tục ăn táo.
Chú sắc mặt chút nặng nề, “Nếu Tuấn Lương chỉ như M M nói, thì còn đỡ, cùng lắm là ăn bám, phá hoại nhà, kh gây nguy hiểm cho xã hội.”
Mắt đột nhiên mở to, “ cơ, thằng họ như vậy mà còn gây nguy hiểm cho xã hội nữa à?”
Bố cũng th bất ngờ: “Thằng bé đó suốt ngày ở nhà chơi game, ngoài bố mẹ nó và bà nội nó ra, nó thể gây nguy hiểm cho ai chứ?”
“Chỉ chơi game thôi thì kh , thằng nhóc này còn hợp tác với khác tổ chức cờ b.ạ.c trực tuyến.
M hôm trước bà nội bảo em về nhà l ít quần áo lót để thay cho bà, em tiện thể dọn dẹp nhà cửa một chút.
Lúc dọn đồ, em phát hiện một cái hộp cũ dưới gầm giường của Tuấn Lương.
Bên trong toàn là quần áo cũ, em th đều là đồ bỏ nên định vứt.
Kết quả vừa l ra thì phát hiện bên dưới sáu chiếc ện thoại và một cái laptop, kh máy cũ thay ra mà tr còn khá mới.
Em nhớ là sau khi Tuấn Lương bị cảnh sát đưa , máy tính và ện thoại đều bị thu giữ.
Những thứ này vẻ là do nó cố tình giấu , nên em đã mở ra xem thử.”
--- Chương 536 ---
Vẻ mặt chú rối bời, vừa bóc hạt dẻ cười vừa giục : “Chú út, đừng úp mở nữa, mau nói .
Điện thoại hãng gì vậy ạ? lại mua liền một lúc sáu cái!”
Chú liếc một cái, kh vui nói: “Đây là trọng ểm à? vừa nói đến đâu nhỉ?”
“Chú mở ra xem . Tiếp tục ạ.” tốt bụng nhắc nhở.
“À, đúng , mở ra xem .
May mà thằng Tuấn Lương kh nhiều tâm cơ, mật khẩu đều là ngày sinh của nó, một phát là vào được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.