Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 466:
Hoàng Thiên Di vẫn chưa quen với cách nói chuyện của cha ruột, cô cười khan nói: "Cha kh cần mỗi lần nhắc đến mẹ con đều thêm chữ 'xinh đẹp' vào phía trước đâu, ha ha, con biết mẹ con hai mươi năm , bà tr thế nào con biết rõ lắm."
Bà Hoàng liếc mắt sắc lẹm bay tới, Hoàng Thiên Di lập tức chữa lời: "Ý con là con biết mẹ con đẹp đến mức nào , cha thật sự kh cần lần nào cũng nhấn mạnh với con đâu. Cha cứ khen thế này, kh sợ bị khác để ý ."
Ngài Đại sứ thuận theo lời, "Được , con gái xinh đẹp đáng yêu của cha."
Hoàng Thiên Di: "..."
Vợ thì sợ ta để ý, còn con gái thì kh cần sợ.
Đường Nghị đưa mẹ và Tô Dao rời trước, m chúng vẫn ở lại trong vườn của câu lạc bộ trò chuyện uống trà.
Nhưng kh lâu sau, Hoàng Thiên Di kh chịu nổi những lời tình cảm ngọt ngào đến rụng răng của cha nữa, cô đứng dậy nói: "Con một lát, mọi cứ tiếp tục nói chuyện."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
và Tiêu Thế Thu cũng biết ều đứng dậy, chuẩn bị cùng Hoàng Thiên Di dạo.
Bà Hoàng th con gái muốn , liền hỏi theo: "Con đâu đ?"
Hoàng Thiên Di kh th lịch đảo mắt, dùng tiếng địa phương Nam tỉnh nói: "Đi ị đây ạ ~"
cố nín cười, may mà Hoàng tử kh hiểu, nếu kh thì quá ảnh hưởng đến hình tượng .
Hoàng tử Christian th chúng đứng dậy, cũng kh muốn làm bóng đèn, nên cũng dạo cùng chúng .
Đang là mùa xuân, khuôn viên câu lạc bộ đã tràn đầy sức sống, đặc biệt là rừng hoa đào, đẹp đến mơ màng.
Hoàng tử phong độ ngời ngời, vô cùng lịch thiệp bên cạnh Hoàng Thiên Di. nghe ta dùng giọng nói trầm ấm hỏi một cách dịu dàng: “Margareta, ‘ô-sì’ mà cô vừa nói với mẹ là ý gì vậy?”
Hoàng Thiên Di sững sờ, vẻ mặt hơi gượng gạo: “ hỏi cái đó làm gì?”
Hoàng tử cô đầy tình cảm: “ yêu Trung Quốc, muốn học thêm tiếng Trung. Cô muốn dạy kh?”
Đối diện với một gương mặt đẹp đến thế, Hoàng tiểu thư – một mê trai đẹp – gần như kh chút sức đề kháng nào. Cô chỉ chần chừ một giây gật đầu đồng ý: “'Ô-sì' chính là 'ị/ỉa' đó.”
che mặt, thật kh thể tin nổi, đối diện với hoàng tử đẹp như tiên, cái này lại dạy từ đầu tiên đầy mùi vị đến thế.
Đúng là một giây phá hỏng một cuộc trò chuyện lãng mạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-466.html.]
--- Chương 572 ---
Ngực kh lớn nhưng tấm lòng kh hề nhỏ
ều, mạch não của hoàng tử thể hơi khác chúng . ta chỉ sững sờ một lát, vẻ mặt như bừng tỉnh, lại hỏi: “Vậy ‘ô’ nghĩa là ‘kéo’ à?”
“Đúng, đúng vậy, chính là ý đó.” Hoàng Thiên Di tặng ta một ánh mắt tán thưởng.
Được khuyến khích, hoàng tử cười càng thêm quyến rũ: “Vậy thể ‘ô’ tay em kh?”
Tiêu Thế Thu cố nhịn cười, ôm chặt l đang sắp cười đến co quắp vào lòng, nh chóng về phía khác. Vừa vừa nói: “Bé cưng, chúng ta sang bên kia xem hoa .”
vừa cười đến run cả vai, vừa quay đầu cặp đôi hoạt bát đẹp mắt kia, lắc lắc tay áo của Tiêu Thế Thu cười nói: “ kéo em gấp thế làm gì, em còn muốn nghe Thiên Di giảng giải sự khác biệt giữa hai từ đó cho hoàng tử nghe chứ.”
vỗ nhẹ lên đầu , cười mắng: “Thu lại cái sở thích quái đản của em , chúng ta xa ra một chút, để hai đó mỗi nói một đằng .”
Trên sườn đồi cách đó kh xa những cánh đồng cúc dại bạt ngàn. Nếu kh ở trong khuôn viên câu lạc bộ, chắc c nó đã trở thành địa ểm check-in chụp ảnh hot của giới trẻ .
Sau khi cười đùa, chúng nắm tay nhau giữa biển hoa.
chút tò mò hỏi : “ lại để họ ở riêng một vậy, kh giúp Đường Nghị tr chừng chút ? kh sợ họ nảy sinh tình cảm à?”
Tiêu Thế Thu bất lực nhún vai: “Lúc nãy kh nói , thể giúp Đường Nghị nhiều việc, nhưng chuyện yêu đương thì nhất định tự làm thôi.
Tự ta chọn cách bỏ Hoàng Thiên Di lại để đưa dì và Tô Dao , vậy thì chuẩn bị tinh thần bị đào góc tường .
ta là trưởng thành, làm bất cứ việc gì cũng nên suy nghĩ kỹ hậu quả thể xảy ra.”
chút do dự hỏi: “Vậy là th ta kh nên đưa dì ? Dù đó cũng là mẹ ta, kh đồng ý thì e là kh hay cho lắm.”
Tiêu Thế Thu vào mắt hỏi: “Nếu là gặp chuyện như vậy, trong lòng em th khó chịu kh?”
nghiêm túc suy nghĩ một lát nói: “Nếu là mẹ bảo đưa, em chắc sẽ hơi khó chịu một chút, nhưng nếu nh chóng quay lại thì em sẽ kh chấp nhặt đâu.”
ngẩng đầu , khóe môi khẽ cong lên, ôm vào lòng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu , cười khẽ trêu chọc: “Kh ngờ, dù n.g.ự.c kh lớn nhưng tấm lòng lại kh hề nhỏ đâu.”
“Tiêu Thế Thu!!” nghiến răng nghiến lợi dẫm lên đôi giày da thủ c đắt tiền của , lần này kh hề do dự.
Kh đợi chân chạm đất, bật cười một tiếng bế bổng lên. vùng vẫy m cái nhưng cuối cùng vẫn kh dẫm trúng được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.