Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 504:
Tiêu Thế Thu thản nhiên nói: “Bảo họ đợi ở phòng chờ một lát, chút việc bận.”
khó hiểu : “ bận gì thế?”
đột nhiên thay đổi sắc mặt trong một giây, kiêu ngạo nói, “ kh thích kh đúng giờ, nên bảo họ đợi một lát.”
“Họ đến muộn ?” cũng kh thích đến muộn, nhưng Lương Tử Thành xưa nay ý thức về thời gian, dù học hay hẹn hò đều chưa từng đến muộn.
“Kh , họ đến sớm mười phút, hại kh thời gian hôn em.” nói một cách đường hoàng, trong giọng ệu thậm chí còn một chút ấm ức.
Đây là cáo già giả làm cún con ?
chút cạn lời, “ ta đến sớm mà còn làm làm mẩy. Giải quyết xong sớm…” Lời chưa nói hết, miệng đã bị chặn lại.
Một lúc lâu sau mới bu ra, cười r mãnh: “Em kh hiểu đâu, đây là chiến thuật tâm lý trước khi đàm phán, đâu họ muốn gặp lúc nào cũng được. để họ hiểu ai mới là chủ đạo trong cuộc đàm phán này.”
Nói xong lại ôm quấn quýt một lúc, cho đến khi mặt đỏ tai hồng, bắt đầu thở hổn hển, mới chút kh nỡ bu ra, “Thu trước chút lợi tức, tối về tiếp tục.”
--- Chương 621 ---
Chuẩn bị để nghe lén
Lúc này, trợ lý lại nhấn chu, “Tổng giám đốc Tiêu, mẹ của Lương hỏi ngài còn cần bao lâu nữa?”
Tiêu Thế Thu xem chừng thời gian cũng gần đủ , mới đứng thẳng , chỉnh lại quần áo, dẫn ra khu tiếp khách bên ngoài, chỉ tay về phía một cánh cửa cạnh tấm gương đứng, “Đó là phòng nghỉ, trong đó đồ uống, em vào đó đợi .”
“Được, em biến mất ngay đây.” cười tủm tỉm đẩy cửa bước vào phòng nghỉ.
Căn phòng này rộng khoảng bốn mươi mét vu, trải thảm màu xám nhạt, dày và mềm mại, giẫm lên êm ái, kh hề tiếng động.
cách bố trí thì đây thực chất là một phòng tiếp khách nhỏ, chính giữa là một bộ sofa da thật màu kem đậm, kê hình chữ U, ở giữa là một chiếc bàn trà bằng kính.
Trong một góc phòng một quầy bar nhỏ, trên mặt bàn đá cẩm thạch màu nhạt đặt một bộ ấm trà tinh xảo và một máy pha cà phê tự động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-504.html.]
Kệ rượu thủy tinh bên cạnh chất đầy các loại rượu vang đỏ, sâm p và các loại rượu ngoại mà kh biết. Phía bên kia quầy bar là tủ lạnh, mở ra thì th bên trong chứa đầy các loại nước trái cây, sữa, giăm b, bánh mì và các thứ khác, thể làm bánh sandwich bất cứ lúc nào.
Điều khiến bất ngờ hơn là trong ngăn đá còn món kem sô cô la yêu thích của .
Tủ đựng đồ bên dưới quầy bar chứa đầy đồ ăn vặt, bánh ngọt và các vật dụng khác.
Cứ tưởng khu vực tiếp khách bên ngoài đã đầy đủ lắm , kh ngờ ở đây lại là một thế giới khác. Với ều kiện thế này, ở c ty cả tuần cũng kh lo ăn uống gì cả.
Cái tên này đúng là biết hưởng thụ quá đáng. Nếu mà làm việc trong văn phòng thế này, chắc c thể nằm dài cả ngày kh làm gì, chẳng thiết tha làm việc đâu.
Lúc này nghe th tiếng động bên ngoài, về phía cửa, phát hiện bức tường cạnh cửa là trong suốt. Hóa ra tấm gương đứng bên ngoài là kính một chiều, ra vừa đúng khu vực ghế sofa bên ngoài. Chẳng trách ta lại bảo vào phòng nghỉ này, căn phòng này rõ ràng là để rình mò .
tìm ra hai gói khoai tây chiên, một chai nước cam, vừa ăn vừa hóng chuyện.
Tiêu Thế Thu đã ngồi vững chãi trên chiếc sofa đơn rộng rãi, hai chân dài bắt chéo, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên tay vịn, gương mặt lạnh lùng, khí chất cao quý.
Tiếp đó, th trợ lý dẫn Lương Tử Thành và mẹ ta từ cửa bước vào. Lương Tử Thành vừa bước vào văn phòng siêu sang trọng này, mắt đã kh đủ dùng. Ban đầu còn cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng nh đã lộ vẻ rụt rè.
Còn mẹ Lương thì kh ngừng đảo mắt xung qu, ánh mắt tràn đầy tham lam.
Sau khi trợ lý đưa hai họ vào, liền tự giác lui về quầy bar pha trà.
Tiêu Thế Thu vừa đưa tay định mời họ ngồi xuống, mẹ Lương đã ngồi phịch xuống ghế sofa, khá bất mãn nói: “ nói sui à, cái cách tiếp khách của đúng là vấn đề thật đ. Cứ để chúng đợi bên ngoài lâu như vậy, thế này đúng là kh nể mặt chúng chút nào.”
Tiêu Thế Thu khẽ cười, giọng nói ôn hòa nhưng ngữ khí lại lạnh nhạt: “Bà Lương, chúng ta đã hẹn hai giờ ba mươi phút, lúc hai giờ mười lăm phút hai vị đến, vẫn còn một số việc chưa xử lý xong, nên đã để trợ lý tiếp đãi hai vị ngồi chờ một lát. vậy, trợ lý của tiếp đãi kh chu đáo khiến hai vị kh hài lòng à?”
Lương Tử Thành vẫn còn đứng ngượng nghịu một bên, vẻ hơi rụt rè.
Tiêu Thế Thu nhướng mày, làm động tác mời: “Lương Tử Thành kh? Mời ngồi.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lương Tử Thành lúc này mới ngồi xuống cạnh mẹ , mẹ Lương vẫn kh ngừng cằn nhằn: “Muốn gặp mặt sui đúng là kh dễ dàng gì, còn qua bao nhiêu cửa ải, e là còn khó hơn gặp các vương c quý tộc thời xưa chứ.”
--- Chương 622 --- Cuồng Yêu Giai Đoạn Cuối
Tiêu Thế Thu thản nhiên nói: “Xin hãy gọi là Tiêu, hoặc Tổng giám đốc Tiêu. Gọi là sui trước khi bọn trẻ kết hôn thì kh hợp lắm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.