Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 560:
Bố chút áy náy lẩm bẩm: “Lúc đầu bố cũng nói mẹ con, nhưng vừa nói bà là bà lại cãi nhau với bố, bố làm vậy chẳng vì gia đình hòa thuận .”
“Hừ, hai hòa thuận là trả giá bằng việc con chịu thiệt thòi.”
Bố còn định nói gì đó, chút bực ngắt lời : “Thôi được , đừng lải nhải nữa, làm ảnh hưởng đến việc con nghe Đặng Tư Tư độc thoại nội tâm.”
Bố im bặt, mẹ mím chặt môi, sắc mặt khó coi, cẩn thận liếc bụng bà một cái, đừng để lát nữa tức giận mà sảy thai.
Bố lải nhải vài câu, quãng đời tiểu học của Đặng Tư Tư đã trôi qua được một nửa.
Giọng cô ta tiếp tục vang vọng trong phòng thẩm vấn, mang theo một chút bất mãn và oán hận: “Dì mỗi cuối tuần đều đưa c viên giải trí chơi, hoặc xem phim, mua sắm, ăn uống. Còn chị họ thì hầu như kh bao giờ cùng chúng . Ban đầu nghĩ là dì cưng chiều , đối xử với tốt hơn với chị họ.
Nhưng sau này mới biết, khi đang vui chơi thì dì đã bỏ ra một số tiền lớn cho chị họ học đủ các lớp năng khiếu, chị học múa, học piano, học vẽ, thậm chí còn học cưỡi ngựa. Chị họ bắt đầu giành giải trong các cuộc thi, chị hầu như cái gì cũng biết, ai cũng khen chị th minh, xinh đẹp, hiểu chuyện, mọi đều cảm th cái gì cũng kh bằng chị .
Lúc đó gần như phát ên vì ghen tị.
nói với mẹ rằng cũng muốn giống như chị họ, học những lớp năng khiếu đó. Nhưng mẹ nói gia đình chúng ều kiện kh tốt, kh đủ tiền cho học những thứ tốn kém đó, muốn đuổi kịp chị họ thì chỉ một con đường là học thật giỏi.”
Nghe lời cô ta nói, cảm th đặc biệt bất ngờ, hóa ra khi ngưỡng mộ cô ta thể chơi với mẹ thì cô ta lại đang ngưỡng mộ thể học đủ các lớp năng khiếu, quả nhiên những gì kh đều là tốt đẹp.
“Dì rõ ràng thể cho học năng khiếu, nhưng dì lại chỉ đưa chơi. nói với mẹ , bảo dì bỏ tiền cho học piano, mẹ kh cho nhắc chuyện này với dì, tiền nhà dì là do dượng kiếm, dượng kh thể coi như con gái ruột mà nuôi dưỡng được.
Lúc đó mới biết, trong mắt dì, chẳng qua chỉ là một con vật cưng nhỏ biết dỗ dì vui vẻ mà thôi, nuôi vui vẻ thì cho ăn chút đồ ngon.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-560.html.]
Lời này vừa nói ra, và bố đồng loạt về phía mẹ , quả nhiên, bà ôm miệng gần như muốn bật khóc, bố sợ bà tức giận, ảnh hưởng đến thai nhi, muốn kéo bà ra ngoài kh cho bà nghe nữa, mẹ bướng bỉnh lắc đầu: “Con kh , con muốn nghe xem nó rốt cuộc thể vô lương tâm đến mức nào.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đặng Tư Tư đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt oán hận càng sâu hơn: “Sau này lên cấp hai, khoảng cách giữa và chị họ ngày càng lớn.
Chị học trường cấp ba tốt nhất toàn thành phố T, chị học giỏi, xinh đẹp, liên tục giành giải thưởng trong các cuộc thi, ở trường cả nam lẫn nữ đều thích chị .
Chị trở thành “con nhà ta”, còn thì chỉ thể học một trường cấp hai hạng ba ở huyện, thành tích cũng làng nhàng.
Điều đáng giận nhất là, dù chị họ mang về bảng ểm nằm trong top ba toàn khối, hay đủ các loại gi khen lớn nhỏ, dì đều chỉ thản nhiên nói một câu: Ừm, thi kh tệ. Cứ như thể việc chị đạt được thành tích như vậy đã nằm trong dự liệu của dì từ lâu, chẳng gì đáng ngạc nhiên, dì đối với chị họ là niềm tin như vậy.
Còn dù chỉ đứng thứ hai mươi trong lớp, dì cũng sẽ bất ngờ nói: Tư Tư, con lại thi được hạng hai mươi ư, thật tuyệt vời, dì thật sự vui mừng cho con.
Mọi nghe xem, hạng hai mươi cũng đáng để dì khen như vậy, thể th trong mắt dì tệ hại đến mức nào.
Chị họ của vốn dĩ tốt như vậy, còn thì chỉ nên là một đứa trẻ tầm thường, thi được hạng hai mươi cũng thể khiến dì bất ngờ.
Vì vậy, giành giật đồ đạc với chị họ trở thành niềm vui lớn nhất của , dùng cách này, liên tục làm chị họ buồn, để chứng minh dì thương hơn.”
Ha, thật sự muốn cười phá lên ba tiếng. đã vô số lần thất vọng, đều là vì dù thi tốt đến m, mẹ cũng chỉ thản nhiên, chưa bao giờ khen như cách bà khen Đặng Tư Tư. Hóa ra thường xuyên được khen đó cũng kh hài lòng, đúng là góc khác nhau, nhận thức khác nhau.
Vậy thì ý nghĩa của sự thiên vị này của mẹ là gì? Cả và Đặng Tư Tư đều kh cảm th bà tốt, hóa ra thất bại nhất kh , mà là mẹ ! Bằng thực lực của , bà đã đắc tội với hai quan hệ huyết thống gần gũi nhất với bà.
Điều kỳ diệu nhất là, mối bận lòng bao năm trong lòng , dường như đã được chữa lành bởi lời độc thoại nội tâm của Đặng Tư Tư.
Chưa có bình luận nào cho chương này.