Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 623:
Nếu kh nhiều năm nay gia đình chúng ta chu cấp cho nó học, thì nó được ngày hôm nay ? Bây giờ nó xảy ra chuyện, chúng ta thay nó tr nom căn nhà, đó là ều hiển nhiên!”
Đặng Tân Quốc bỗng nhiên vỡ lẽ, vỗ tay một cái: “Đúng đó, em nói lý!”
Nhưng chỉ trong chớp mắt lại do dự: “Kh được, con bé tên Tiểu Mai đó vẫn đang ở chỗ Tân Vinh mà, nghe nói còn mang thai . Bảo nó dọn ra ngoài thì nó chịu kh?”
“Bảo ngốc thì đúng là ngốc thật, hai họ chưa làm đám cưới chưa đăng ký kết hôn, ai biết đứa bé trong bụng cô ta là con của ai chứ, hơn nữa, nhỡ đâu cô ta sinh cho Tân Vinh một đứa con trai thì Văn Ngạn nhà chẳng chẳng được gì ?”
Đặng Tân Quốc cắn răng: “Được, vậy thì bàn bạc với mẹ đã.”
Trên mặt Lý Tú Cần thoáng qua một tia đắc ý: “Chuyện này còn cần bàn bạc ? Em đã nghĩ kỹ , cứ nói với mẹ rằng đứa bé trong bụng Tiểu Mai kh là con cháu nhà , em tận mắt th cô ta tán tỉnh với đàn khác mà, ai biết cô ta mang thai con của ai.
Bảo mẹ nói với Tân Vinh, sang tên căn nhà cho mẹ, đã đứng tên mẹ thì chẳng cũng như đứng tên Văn Ngạn ?
Sau khi Tân Vinh vào tù, Văn Ngạn sẽ là tiền đồ nhất trong nhà họ Đặng chúng ta.”
Đặng Tân Quốc im lặng một lúc, cuối cùng gật đầu: “Được thôi, vậy thì làm theo lời em nói. Nhưng chuyện này cẩn thận một chút, đừng để Tân Vinh biết.”
Lý Tú Cần th chồng đã xuôi, trên mặt lập tức nở nụ cười: “Yên tâm , em chừng mực. Đợi Tân Vinh vừa vào tù, chúng ta sẽ nh chóng sang tên căn nhà cho Văn Ngạn, đến lúc đó dù Tân Vinh ra ngoài cũng chẳng làm gì được chúng ta!”
nghe mà suýt bật cười, e rằng Đặng Tân Vinh c.h.ế.t cũng kh ngờ rằng, khi ta và Đặng Tư Tư đang nhăm nhe tài sản nhà , thì chị của ta cũng đang nhăm nhe tài sản của ta.
Đây đúng là nhân quả báo ứng mà.
Đặng Tân Quốc và Lý Tú Cần quay lại đại sảnh tìm Đặng lão thái, kh biết họ đã nói gì với bà lão mà sắc mặt bà ta trở nên u ám, nhưng cuối cùng cũng kh tiếp tục gây rối nữa.
Chắc hẳn là sau khi cân nhắc, bà ta cảm th đứa cháu nội trong sạch còn quan trọng hơn đứa con trai út phạm tội này.
Thoáng cái đã là buổi tối, ện thoại đổ chu, là cuộc gọi của bố , tim lập tức thắt lại, chắc là mẹ đã phẫu thuật xong : “Alo, bố ơi, mẹ ?”
Giọng bố nghe mệt mỏi: “Mẹ con phẫu thuật xong , giờ vẫn chưa tỉnh.”
chần chừ một chút, mặc dù bác sĩ nói thai nhi kh giữ được, nhưng vẫn hỏi một câu: “Đứa bé trong bụng giữ được kh?” Ngay cả bản thân cũng kh biết vì giọng lại run rẩy như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-623.html.]
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Kh…” Bố bật khóc nức nở: “Bố đã th đứa bé , nhỏ xíu như vậy, là một bé trai.” Ngay sau đó, nghe th bố khóc gào bên đầu dây ện thoại: “Con trai của bố!”
Cách chiếc ện thoại, cũng thể cảm nhận rõ ràng sự tuyệt vọng của bố , đó là sự tuyệt vọng sau khi đã được cho một hy vọng lớn.
Thành thật mà nói, bố là một tốt, siêng năng, cầu tiến, tự tay gây dựng sự nghiệp, khiến và mẹ chưa bao giờ chịu thiệt thòi về kinh tế.
Thậm chí còn dung túng cho mẹ nuôi cháu gái như con ruột trong nhà.
Hơn nữa, rõ ràng là một hiếu thảo, lại thể dung thứ cho mẹ và bà nội gần như kh qua lại, Tết nhất chưa bao giờ yêu cầu mẹ về nhà nội, và luôn giữ vững nguyên tắc kh cho bà nội đến ở cùng.
Điều này đối với nhiều đàn là khó.
Vết nhơ lớn nhất của lẽ là một đứa con riêng, ều này cũng xuất phát từ chấp niệm lớn nhất của – muốn một đứa con trai.
Muốn con trai sai kh? kh biết, nhưng biết từ nhỏ đã được giáo dục rằng nhất định con trai.
kh thể đồng cảm với chấp niệm muốn con trai của , nhưng thể hiểu nỗi buồn của sau khi mất con.
“Bố, đừng buồn nữa, bố còn con mà, con đến ngay đây.”
Cúp ện thoại, chào Đội trưởng Phùng gọi Tiểu Nhan cùng rời .
Khi chúng đến bệnh viện, ở tầng dưới, th Tiêu Thế Thu phong trần mệt mỏi.
“ mà về nh vậy?” mừng rỡ đón .
kéo vào lòng, dùng cằm cọ vào tóc : “Bảo bối, sợ lắm đúng kh, xin lỗi vì em gặp chuyện lớn như vậy mà lại kh ở bên cạnh em.”
Vốn dĩ luôn bình tĩnh xử lý một đống chuyện phiền phức, kh hiểu , khi được ôm vào lòng dỗ dành, bắt đầu cảm th vẫn chỉ là một đứa trẻ, tại lại trải qua những ều này?
Thật sự kh nên nghĩ ngợi gì, vừa nghĩ như vậy, lập tức tr còn tủi thân hơn cả Đặng Tư Tư, môi mím lại, nước mắt liền chảy xuống.
Tiêu Thế Thu luống cuống lau nước mắt cho : “Bảo bối, bảo bối, đừng khóc mà, em muốn làm gì? Hay em muốn cái gì? Muốn gì chúng ta cũng mua!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.