Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 730:
“Chị à, em th nhà họ Hà tạm thời sẽ kh để ý đến khác đâu. Phong cách làm việc của Hà Trí Minh thì chị cũng biết đ, thích chơi chiêu âm thầm, khó mà bảo đảm lúc nào đó Tiểu Minh kh bị bọn họ gài bẫy, chi bằng tìm cách để tránh trước.”
Tiêu Thế Như bình tĩnh lại, rõ ràng là đồng tình với lời của Tiêu Thế Thu, “Chị th em nói lý, em cách nào kh?”
Tiêu Thế Thu nghiêm túc nói: “Lần trước em kh nhắc đến việc em mua một mỏ khoáng ở Úc ? Khoảng hai tháng nữa là các loại gi phép sẽ được duyệt xong, đến lúc đó Tiểu Minh cũng tốt nghiệp , chi bằng cứ để sang đó rèn luyện một thời gian, đợi nhà họ Hà từ bỏ ý định này, hẵng cho về.”
Lần này Tiêu Thế Như kh do dự, lập tức đồng ý: “Được thôi, dù nó còn nhỏ, chưa vội l vợ, để nó ra ngoài rèn luyện hai năm cũng tốt, em cứ sắp xếp .
À đúng , nhân lúc nó ra ngoài hai năm này, em tr thủ nh nh với Mộng Mộng một đứa con , chị cũng vừa hay rảnh rỗi giúp hai đứa tr con…”
Được thôi, chị gái Tiêu đúng là tài, bất kể là chủ đề gì, cuối cùng cô cũng thể lái sang chuyện giục sinh con.
“Chị nói gì cơ? Em vào hầm đỗ xe tín hiệu kém quá, kh nghe rõ, alo? Kh được kh được, kh nghe th gì cả, em cúp máy đây.” Tiêu Thế Thu giả vờ kêu m tiếng cúp ện thoại.
im lặng ta, chút đồng cảm với Trương Hữu Minh, này vẻ hơi "c báo tư thù", một phát tiễn cháu sang tận Nam bán cầu .
Lúc này ện thoại của reo lên, là cuộc gọi của Tiểu Nhan.
“Mộng Mộng, sếp của chúng muốn gặp cô.”
--- Chương 790 ---
Tối nay nhớ lật thẻ bài của thân nhé
“Sếp của các cô?” Ông chủ của cô kh Tiêu Thế Thu ? nghi hoặc sang bên cạnh, kh chắc c hỏi: “Sếp của các cô kh là…”
“Ừm, sếp của đội ều tra hình sự, và cả sếp của Cục thành phố nữa, ngày mai được kh?”
theo bản năng về phía Tiêu Thế Thu, th gật đầu, liền đồng ý: “Được, ở đâu?”
“Ngày mai sẽ báo cho cô biết.”
Cúp ện thoại, hỏi Tiêu Thế Thu, “Chuyện này biết trước à?”
lắc đầu, “Kh biết, nhưng thể đoán được đại khái là chuyện gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-730.html.]
chợt nhớ đến lời Tiểu Nhan từng nói về việc nằm vùng, trong lòng khẽ động, “Tiểu Nhan sẽ kh lại nằm vùng đ chứ?”
“Kh rõ, lẽ cô chỉ là trung gian thôi.”
“Sẽ kh là bảo em nằm vùng đ chứ?” bị cái ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu làm cho giật .
Tiêu Thế Thu bật cười, “Em tưởng đóng phim à? Cứ tùy tiện túm một qua đường là thể thâm nhập vào nội bộ kẻ địch , nếu kh đoán sai thì lẽ là cần em phối hợp thôi.
Thôi được , đừng đoán mò nữa, ngày mai sẽ biết.”
Nhắc đến ngày mai, chợt nhớ ra bài luận văn lại bị lão Quýnh (lão Dư đầu) trả về bắt sửa lại, lập tức cả kh còn ổn nữa .
Th đột nhiên mặt mày méo xệch, cả ủ rũ, Tiêu Thế Thu nắm l tay , “ thế? Đói à?”
Tuy đang quan tâm , nhưng vẫn chút bất mãn: “Trong lòng , em chẳng lẽ ngoài chuyện ăn ra thì kh còn chuyện gì đáng để lo lắng nữa ?”
“Cũng kh vậy, nếu em chưa đói thì chắc là bài luận văn lại bị trả về .” ta ung dung nói.
Th ta đoán trúng phóc, lập tức trưng ra vẻ mặt nịnh nọt: “Chồng yêu, phát huy siêu năng lực của , tìm giúp em giải quyết chuyện này được kh?”
“Giờ thì biết gọi là chồng yêu à? Lúc kh cần thì gọi là lão Tiêu.” ta ung dung kh .
tiếp tục làm nũng: “Giúp em giải quyết bài luận văn , sau này sẽ mãi mãi là chồng yêu, thật sự kh em lười đâu, lão Quýnh quá khó tính, đúng là bới l tìm vết, kh biết đã cho em những bình luận gì đâu, đây đã là phiên bản thứ tư đ!”
“Phiên bản thứ tư? Cũng được đ chứ, nghe nói số lần sửa luận văn tốt nghiệp trung bình ở trường em là năm lần, em còn chưa đạt mức trung bình mà, cố lên!” Lời cổ vũ này của ta vẻ hơi qua loa.
than thở, “Với cái tính khó tính của lão Quýnh, em nghi ngờ sửa thêm năm phiên bản nữa cũng kh qua được đâu.”
“Ồ, giáo viên hướng dẫn của em đã đưa ra những ý kiến sửa đổi gì? Kể nghe xem.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“ xem này, phiên bản đầu tiên thì nói tỷ lệ đạo văn của em quá cao, ngoài ra kh nói gì khác, em nghi ngờ còn chẳng thèm đọc. Đương nhiên đây là vấn đề của em, em đã thức đêm sửa , kh trách .
Để giảm tỷ lệ đạo văn, em đã thêm vào kh ít quan ểm của riêng , lão Quýnh đọc xong, chỉ cho một ý kiến, hỏi em ăn gì mà viết ên rồ thế? nói xem cái ý kiến sửa đổi này em sửa thế nào đây?” tức giận phàn nàn, “Em chẳng qua chỉ là trí tưởng tượng phong phú một chút, quan ểm độc đáo một chút thôi mà.”
Tiêu Thế Thu bật cười, “Vậy em sửa thế nào?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.