Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ

Chương 739:

Chương trước Chương sau

Kinh phí phá án của họ trước giờ luôn thiếu thốn, kh thể lần nào cũng ngửa tay xin tài trợ từ , nên muốn tiết kiệm để dùng lần sau cũng là chuyện bình thường thôi, cứ để chiếm chút lợi nhỏ, chúng ta kh chấp nhặt m chuyện nhỏ nhặt này.”

Th vẻ mặt thay đổi, an ủi: “Em kh cần cảm th đã chi tiền mà em nhất định tham gia đâu, hối hận vẫn còn kịp. Điều này kh ảnh hưởng đến quyết tâm lật đổ nhà họ Lục của .”

và nhà họ Lục thù oán gì ? Tại lại bất chấp cái giá trả để lật đổ nhà họ? Sẽ kh là sự chính nghĩa đơn thuần đâu chứ?”

Ánh mắt Tiêu Thế Thu đột nhiên trở nên sắc bén: “Mộng Mộng, m lần em gặp nguy hiểm trước đây đều kh thoát khỏi liên quan đến nhà họ Lục.” Vẻ mặt chút nặng nề: “Hơn nữa bố em và nhà họ Lục cũng từng tiếp xúc, nghi ngờ…”

Tim đập mạnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y : “ nghi ngờ bố em cũng tham gia vào ? Nhưng đội trưởng Văn nói chưa ều tra ra mục đích bố em tiếp xúc với nhà họ Lục, hơn nữa qua lại ít mà.”

vỗ vỗ tay : “Em đừng vội, kh nói bố em tham gia vào, nghi ngờ bố em vì đứa em trai cùng cha khác mẹ của em, thể đang tìm chợ đen, đương nhiên, hiện tại vẫn chưa bằng chứng.

Hơn nữa bố em tìm bề ngoài kh nhà họ Lục, của chỉ ều tra ra ta qua lại mật thiết với nhà họ Lục.”

--- Chương 796 ---

Tiêu Thế Thu tuyển chọn kỹ càng

im lặng. Khoảng thời gian này, bố biểu hiện quan tâm gia đình, gần như đã quên mất đứa con riêng của vẫn đang nằm viện.

do dự một chút, hỏi: “ nói em nên hỏi bố em kh?”

lắc đầu: “Kh tác dụng đâu, chưa nói đến việc bố em thể kh biết liên hệ đứng sau là ai.

Nhỡ đâu biết bị cảnh sát theo dõi, liệu còn liên hệ với đó nữa kh? Hay là khi liên hệ với đối phương lại bị đối phương phát hiện ra ều gì.”

tựa đầu vào vai : “ vì chuyện của em, mới làm nhà tài trợ cho cảnh sát đúng kh?”

nhẹ nhàng vuốt tóc : “Từ lâu đã th Lục Nguyên Th kh vừa mắt , vốn dĩ cứ mãi kh tìm được bằng chứng, bây giờ cảnh sát đã để mắt đến họ, kh ngại nhúng tay vào, góp chút sức.

Với lại, nếu kh đồng ý, em nghĩ Văn Trọng Vũ tên nhóc đó dám nhận em ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-739.html.]

bật dậy ngẩng đầu lên: “Đội trưởng Văn nói kh hỏi mà, nói th em là một trưởng thành, thể tự quyết định.”

“Đúng vậy, em kh muốn thì thể từ chối mà, nói kh sai.” nói một cách đường hoàng, nghĩ bụng nói hình như kh sai, nhưng lại chỗ nào đó kh đúng lắm.

cũng kh để nghĩ thêm, liền nói tiếp: “Em chỉ hỗ trợ kỹ thuật ở hậu phương, rủi ro thể kiểm soát được.”

nâng mặt lên: “Hơn nữa, tìm cho em một việc khác để làm, còn hơn là ở nhà rảnh rỗi suy nghĩ lung tung.”

chút kh phục đ.ấ.m nhẹ vào một cái: “Em mới kh ở nhà rảnh rỗi, tốt nghiệp em sẽ làm, chứ kh ở nhà ăn bám đâu.”

thuận thế bế lên, đến phòng khách ngồi xuống sofa: “Vậy em nghĩ sẽ làm gì kh?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

ngẩng cao đầu, nghiêm túc nói: “Mặc dù bây giờ em kh cần dựa vào c việc để kiếm tiền nuôi sống bản thân, nhưng con kh thể quên lý tưởng ban đầu của .

Bất kể lúc nào, em cũng sẽ nhớ rằng ước mơ của em là trở thành một nhà thiết kế thời trang tài giỏi!”

Tiêu Thế Thu nghiêm túc vỗ tay: “Nói hay lắm, nhà thiết kế Hạ, luận văn tốt nghiệp của em…”

Tên này quá hiểu cách đả kích khác , ngả xuống sofa, yếu ớt nói: “Thầy cô mà giúp em tìm bao giờ thì đến vậy, luận văn tốt nghiệp bây giờ chính là chướng ngại vật trên con đường thực hiện ước mơ của em đó.”

Tiêu Thế Thu cười sảng khoái: “Em xem em kìa, chí lớn vừa thoáng cái đã bị một bài luận văn nhỏ xíu làm cho nản lòng . Ngày mai nhé, luận văn của em đã gửi cho Từ Vân Phương , giúp em hẹn cô gặp mặt vào chiều mai, sau khi sắp xếp xong sẽ n tin cho em vào ngày mai.”

Tiêu Thế Thu thay hẹn Từ Vân Phương gặp mặt tại một quán trà cao cấp gần khu biệt thự Fontaine-Lise.

làm nũng với : “Em đâu thích uống trà, lại chọn quán trà chứ?”

Tiêu Thế Thu dịu dàng dỗ dành : “Bảo bối, cà phê em cũng kh thích uống mà, đâu thể chọn quán trà sữa được chứ. Ngoan, quán này nhiều loại trà hoa quả, với lại đồ ăn vặt cũng nhiều, Tiểu Dương đã đích thân khảo sát mới quyết định đó.”

Kh biết nên khen Tiêu Thế Thu chu đáo, hay khen Tiểu Dương làm việc cẩn thận nữa. Quán trà tên “Vị Th Hoan” này cách chỗ ở kh xa lắm, lẽ vì kh thích uống trà nên trước giờ chưa từng để ý đến.

Đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo của “Vị Th Hoan” vào, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng bay tới. Một phục vụ mặc áo dài màu xám x mỉm cười chào đón: “Thưa cô, cô đặt trước kh ạ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...