Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 805:
Lăng Tu Chi, kẻ gây rối xã hội này, nh chóng ra giải vây: “Các cô đều th hình xăm của cô cá tính, xin hỏi họa tiết này cùng loại với họa tiết trên thân xe kh?”
“Th minh!” Mara dùng ngón tay vuốt ve những đường nét x đen trên cằm: “Đây là tộc huy của chúng , trước đây các cô gái Maori khi trưởng thành đều xăm, nhưng bây giờ một số cô gái kh thích, và lớn cũng kh ép buộc.”
Cô chỉ vào họa tiết xoắn ốc ở cuối hình xăm: “Bộ lạc của bà gần núi lửa, nên phần dưới cùng là họa tiết xoáy dung nham.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Lúc xăm đau kh?” Tô Nhật Na nhe răng hỏi.
“Đau gấp mười lần xỏ khuyên lưỡi!” Mara cười lớn, còn dùng ngón tay khoa tay múa chân về kích thước: “Dùng răng cá mập to như thế này làm dùi, chấm mực bồ hóng gõ từng chút một vào da~~”
Cô đột nhiên hạ giọng: “Nhưng kh được khóc, cũng kh được kêu đau, nếu kh tổ tiên sẽ nghĩ bạn kh xứng với vinh dự này.”
M chúng nghe xong cùng Tô Nhật Na nhe răng, kh kìm được hít từng hơi lạnh.
Th chúng như vậy, Mara cười ha ha: “Lừa các bạn đ, dùng răng cá mập là chuyện từ nhiều năm về trước , bây giờ đều dùng s.ú.n.g xăm . Đương nhiên vẫn một số bộ lạc xa xôi vẫn dùng c cụ truyền thống, ví dụ như xương chim biển, răng cá mập các thứ.”
Th Mara hoàn toàn kh để tâm đến việc khác hình xăm của , chúng cũng thoải mái cô , Đàm Thi tò mò hỏi: “Vị trí xăm của các bạn ý nghĩa đặc biệt kh?”
“ chứ, hình xăm trên trán là để ghi lại lịch sử gia đình, hình xăm trên má là dành riêng cho chiến binh.”
Mara chỉ vào cằm : “Cằm và môi là huân chương của phụ nữ, thể đại diện cho địa vị trong bộ lạc, thể hiện dòng máu. Hình xăm trên vai thường dùng để kỷ niệm, ví dụ như nữ ngoại trưởng Maori đầu tiên của đất nước chúng , hình xăm trên vai bà là để kỷ niệm cô của .”
Đột nhiên cô cố tình làm ra vẻ hung dữ nói: “Nếu đàn nào dám chạm vào hình xăm của phụ nữ, ta nhất định sẽ bị đánh bằng gậy một trận đau ếng.”
--- Chương 841 ---
Nhậm Quỳnh đột nhiên chỉ ra ngoài cửa sổ: “Mau ! Cầu thủ trên bảng quảng cáo kia cũng hình xăm trên mặt!”
“Đó là em họ của Taika Waititi,” Mara tự hào ưỡn ngực: “Chúng gọi hình xăm trên mặt là tamoko, mỗi hình xăm của mỗi đều là độc nhất vô nhị. Hiện tại luật pháp nước chúng coi mỗi thiết kế hình xăm là một quyền sở hữu trí tuệ đ.”
Mara tính cách tốt, chúng nh chóng trở nên thân thiết.
Chúng khen cô nói tiếng Trung hay, cô đắc ý kể với chúng , cô bắt đầu học tiếng Trung từ khi mười tuổi.
Lúc đó gia đình cô chuyển đến Auckland, gần nhà nhiều Hoa, lúc đó cô chơi với con nhà hàng xóm, học theo họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-805.html.]
Thảo nào mà giọng địa phương còn khá nặng, may mà kh học hẳn một giọng Min Nan, nếu kh thì kh thể giao tiếp được.
Xe chạy ngang qua Đại học Auckland, Lăng Tu Chi đột nhiên vỗ cửa xe hô dừng lại.
Chúng cùng nhau ra ngoài cửa sổ, trước một tháp chu kiểu Gothic một bãi cỏ lớn, hơn mười trai da nâu đang vỗ n.g.ự.c trần, tiếng gầm thét khiến chim trên cây bay tán loạn.
"Đây là đang diễn Tarzan à?" Bàng Hiểu Mẫn thì thầm với Tống Từ.
Mã La giải thích: "Đây là truyền thống của khoa Kỹ thuật, hằng năm sinh viên năm nhất đều dùng ệu chiến vũ để tỏ lòng kính trọng với các đàn chị, đây là đang tập luyện đó."
Theo lịch trình đã sắp xếp, ểm dừng chân đầu tiên vào sáng mai chính là Đại học Auckland.
Chúng kh nán lại lâu, chỉ xem một lát tiếp tục đến khách sạn.
Khi đến khách sạn đã là buổi tối, sảnh khách sạn Sofitel phảng phất hương thơm ngọt ngào của mật ong Manuka.
Cô gái xinh đẹp ở quầy lễ tân nghe chúng đến từ Trung Quốc liền đặc biệt tìm ra vài bộ hướng dẫn thành phố bằng tiếng Trung.
Ba phòng của chúng đều là phòng đôi hạng sang, ở tầng 6, m phòng còn lại là phòng tiêu chuẩn, ở tầng 5.
Tiểu Nhan chút kh yên tâm, muốn nâng cấp phòng để ở cạnh .
Tuy nhiên, lễ tân nói tầng 6 đã kh còn phòng trống nên đành thôi.
Tiểu Nhan lặng lẽ kéo sang một bên thì thầm: "Mộng Mộng, về phòng khóa cửa cẩn thận, lạ gõ cửa thì đừng mở, cũng đừng tự ra ngoài lung tung, muốn ra ngoài thì gọi ện cho chị, chị sẽ lên đón em."
Th vẻ cẩn trọng của cô , cũng hơi căng thẳng, hạ giọng hỏi: "Ở đây an ninh kém vậy ?"
"Kh thế, kh là kh sợ kẻ trộm l cắp, chỉ sợ kẻ trộm tơ tưởng ?"
"Chị nghĩ họ Lục sẽ tốn c sức lớn như vậy để sắp xếp bắt c em à?" th cái giá này hơi đắt, nếu thật sự tốn nhiều sức như vậy, e rằng kh chỉ đơn giản là vì tơ tưởng "bộ phận" của nữa.
"Khó mà nói trước, dù cẩn tắc vô áy náy, lần này kh thể xảy ra chuyện gì nữa, nếu kh chị kh còn mặt mũi nào về gặp Tiêu tổng." Tiểu Nhan vẫn chưa nguôi ngoai chuyện ở Vân Nam lần trước.
vội vàng nắm tay cô : "Chị yên tâm, em nghe lời, đảm bảo kh gặp chị em sẽ kh ra ngoài."
Chưa có bình luận nào cho chương này.