Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 809:
Chúng ta chỗ khác xem , lẽ hôm nay đổi địa ểm ." Hoàng Thiên Di chút kh cam lòng.
Chúng khắp khuôn viên trường, cũng kh th nhóm trai nhảy chiến vũ ngày hôm qua.
Khi chúng đến gần thư viện ở phía bên kia trường, lại th th niên Maori ban nãy, ta đang đứng dưới một gốc cây, dường như đang đợi ai đó.
"Lại là ta?" Tần Thi nhíu mày, "Chẳng lẽ đang theo dõi chúng ta?"
"Đừng nghĩ bậy," Hoàng Thiên Di xua tay, "Trường lớn bao nhiêu đâu, gặp hai lần bình thường."
Đợi nhiếp ảnh gia nói rằng đã chụp đủ tư liệu ở trường đại học, Mã La đưa chúng đến ểm dừng tiếp theo, bảo tàng Auckland.
Bảo tàng Auckland kiến trúc hùng vĩ, bên trong chủ yếu trưng bày văn hóa Maori và lịch sử tự nhiên.
Chúng theo hướng dẫn viên, nghe cô kể về địa hình núi lửa của New Zealand, lịch sử tiến hóa độc đáo của các loài chim, và lối sống truyền thống của Maori.
nhiều loài vật ở lục địa này đều kỳ lạ, cả đoàn chúng nghe say sưa.
Khi đến khu trưng bày thuyền chiến Maori, Hoàng Thiên Di đột nhiên kéo tay áo : "Mộng Mộng, bên kia."
theo ánh mắt cô , th niên Maori đó đang đứng ở phía bên kia tủ trưng bày, dường như đang chăm chú đọc dòng chú thích.
"Lại là ta?" chút kinh ngạc, "Trùng hợp vậy ?"
Hoàng Thiên Di nheo mắt: "Ở trường học gặp là trùng hợp, nhưng ở đây vẫn gặp được, thì thật sự quá trùng hợp ."
Tiểu Nhan và Triệu Hổ cũng chú ý tới, hai trao đổi ánh mắt, Triệu Hổ kh lộ vẻ gì, lặng lẽ tiến lại gần hướng đó vài bước.
Th niên Māori dường như cảm nhận được ánh mắt của chúng , ngẩng đầu chúng một cái, thản nhiên bỏ .
“ lẽ là em nghĩ nhiều .” Hoàng Thiên Di lắc đầu, “Đi thôi, dạo tiếp.”
Sau đó cho đến khi rời khỏi bảo tàng, chúng kh còn th th niên Māori đó nữa.
“ đó vấn đề.” Tiểu Nhan thì thầm.
hơi lạ lùng, “ ta kh đã ?”
“Đi mới vấn đề chứ, tham quan bình thường đâu nh như vậy? ta chắc là đã nhận ra chúng ta chú ý đến ta nên mới .” Tiểu Nhan giải thích cho nghe.
nghe mà th hơi rợn , “Thế lực nhà họ Lục thể vươn tới tận Nam bán cầu ?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiểu Nhan lắc đầu, “Kh rõ, trước đây chưa từng phát hiện ra, dù thì, cứ sát cạnh .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-809.html.]
Để hợp tác với nhiếp ảnh gia, chúng còn giả vờ say mê ngắm các vật phẩm trưng bày, nhưng thực tế thì chẳng nghe lọt tai cái gì cả.
Trong đầu cứ liên tục phát phát lại ệp khúc: “ kẻ gian muốn hại bản cung!”
Tiểu Nhan bên cạnh , A Chí theo sau chúng , Triệu Hổ ở phía trước bên trái, ều này khiến lòng yên tâm hơn nhiều.
Bữa tối được sắp xếp tại nhà hàng xoay Orbit trên Tháp Sky, đây là ểm cao nhất của Auckland, thể ngắm toàn cảnh thành phố về đêm 360 độ.
Chúng vừa bước vào thang máy, Tiểu Nhan đột nhiên hạ thấp giọng nói với : “Mộng Mộng, Māori đó lại xuất hiện .”
Tim đập mạnh, theo ánh mắt cô , xuyên qua kính thang máy, th th niên Māori đó đang đứng ở một đầu khác của đại sảnh, dường như đang đợi một thang máy khác.
“Cái này tuyệt đối kh trùng hợp nữa .” Tiểu Nhan thần sắc nghiêm trọng, “Từ trường đại học đến bảo tàng, lại đến Tháp Sky, ta vẫn luôn theo dõi chúng ta.”
--- Chương 844 ---
Kinh nghiệm làm việc khá độc lạ
Thang máy từ từ lên, thần sắc của Tiểu Nhan trở nên nghiêm túc, rõ ràng đã bước vào trạng thái cảnh giác.
“ vệ sinh một lát.” Khi thang máy đến tầng ngắm cảnh, Tiểu Nhan đột nhiên tăng âm lượng, nháy mắt với .
Hoàng Thiên Di lập tức hiểu ý, khoác tay làm ra vẻ khoa trương nói: “Nh bên kia kìa! chụp cảnh đêm này!”
Cô cố ý kéo đến trước cửa sổ kính từ trần đến sàn, bên ngoài trời đã tối, qua ánh phản chiếu của kính, th Tiểu Nhan kh về phía nhà vệ sinh, mà trốn sau một cây cột, lén lút quan sát đại sảnh.
th th niên Māori đó sau khi ra khỏi thang máy khác, qu một vòng, ánh mắt lướt qua chúng dừng lại.
ta dường như kh chút đề phòng nào, cứ vậy ngang nhiên giơ ện thoại lên chụp về phía chúng .
Bây giờ đã xác định th niên Māori này là nhắm vào chúng .
Kh lâu sau Tiểu Nhan quay lại, cô khẽ thì thầm vài câu với Triệu Hổ, Triệu Hổ nhíu mày gật đầu.
Sau đó lại nói gì đó với Tống Từ, chỉ th Tống Từ vẻ mặt kh tình nguyện nói: “Nhất thiết bây giờ ư? m nghĩ nhiều quá kh?”
Triệu Hổ thần sắc nghiêm nghị, giọng nói kh lớn nhưng nghiêm khắc, “ quên đến đây làm gì à? Thật sự nghĩ là đến du lịch cùng bạn gái ?”
Tống Từ như thể lúc này mới nhớ ra, nh chóng đặt d.a.o nĩa xuống, “Vâng, ngay đây.”
Tống Từ ra ngoài khoảng hai mươi phút sau, món ăn của chúng vẫn chưa lên đủ.
Nhà hàng xoay được hơn nửa vòng, th Tống Từ sắc mặt nghiêm trọng quay lại, đến bên cạnh Triệu Hổ, vỗ vai , nháy mắt ra hiệu ra một bên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.