Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 854:
Sau bữa ăn, về cơ bản đã xác định được chuyện dượng sẽ đến làm việc tại Tập đoàn STG.
Cuối cùng, cũng đến lúc bàn về vấn đề nhạy cảm nhất: đãi ngộ.
“Kh biết chú Lâm đã tìm hiểu về đãi ngộ của c ty chúng chưa?” Tổng giám đốc Chu mỉm cười nói với dượng, dì đang gắp thức ăn cũng khựng lại, rõ ràng đang lắng tai nghe.
Dượng lắc đầu, thật thà nói, “Chưa, thật ra ngay từ đầu chưa từng nghĩ sẽ cơ hội vào một do nghiệp như STG.”
Dì bực đá nhẹ vào chân dượng dưới gầm bàn. Dượng ‘ái chà’ một tiếng, “Lệ Trân, em giẫm vào chân .”
Dì kh ngờ dượng lại nói thẳng ra, liền cười gượng, “Thật , em kh để ý.”
Tiêu Thế Thu cười mà kh nói, Tổng giám đốc Chu lại hiểu chuyện, trêu chọc, “Hai vị là biết ân ái, ngồi gần nhau, khó tránh khỏi lỡ tay làm tổn thương, ha ha.”
Mọi đều hùa theo cười vang.
Kh biết dì và dượng đã sống thế nào suốt bao năm qua mà đến giờ vẫn chưa được sự ăn ý.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tổng giám đốc Chu liếc Tiêu Thế Thu trước, Tiêu Thế Thu khẽ gật đầu, tay trái làm một động tác ‘mời’ kh rõ ràng lắm, ý bảo Tổng giám đốc Chu cứ tiếp tục nói.
Tổng giám đốc Chu hiểu ý, đặt chén trà xuống, mỉm cười về phía dượng: “Chú Lâm, vậy chúng ta hãy bàn về vấn đề đãi ngộ cụ thể nhé.”
Dượng gật đầu, vẻ mặt hơi căng thẳng: “Ông cứ nói.”
“Theo mức lương tiêu chuẩn của vị trí quản lý dự án tại STG, lương tháng ba mươi hai nghìn tệ, tổng cộng 15 tháng lương một năm.”
Tổng giám đốc Chu nói với giọng ệu ôn hòa, “Năm loại bảo hiểm xã hội và hai quỹ phúc lợi, bảo hiểm y tế thương mại bổ sung, bắt đầu từ năm thứ hai, mỗi năm 15 ngày nghỉ phép lương.”
Dì đang gắp một miếng bào ngư, nghe th vậy, đũa khựng lại, ngẩng đầu hỏi: “15 tháng lương?”
Tổng giám đốc Chu kiên nhẫn giải thích: “Vâng, tức là ngoài 12 tháng lương cơ bản, tiền thưởng cuối năm là 3 tháng lương. Đương nhiên, đây là trường hợp hoàn thành tốt đánh giá hiệu suất.”
Dì cau mày: “Vậy cả năm cũng chỉ 480 nghìn tệ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-854.html.]
Tổng giám đốc Chu gật đầu: “Đúng vậy, đây là lương cơ bản. Nếu dự án hoàn thành tốt, còn thêm tiền thưởng hiệu suất.”
Dì đặt đũa xuống, giọng ệu rõ ràng bất mãn: “ nghe ta nói, quản lý cấp cao ở STG lương cả triệu tệ một năm là chuyện bình thường mà.”
Nụ cười của Tổng giám đốc Chu kh đổi: “STG quả thật những nhân viên lương triệu tệ một năm, nhưng thường là các chuyên gia kỹ thuật hoặc cấp quản lý cao cấp. Vị trí của chú Lâm là quản lý dự án, chúng đã tham khảo mức lương trước đây của chú, cũng như thị trường chung, mức đãi ngộ này đã cạnh tr .”
Dì vẫn kh bu tha, “Nhưng Thư Ích nhà chúng là dượng của Tổng giám đốc Tiêu các mà, tuy nói bây giờ chưa đăng ký kết hôn, nhưng sớm muộn gì cũng là một nhà. nhà thì ít nhiều cũng chút ưu ái đặc biệt chứ?”
Tiêu Thế Thu vốn đang cúi đầu bóc tôm cho , nghe vậy liền ngẩng mắt dì một cái, trên mặt vẫn nở nụ cười nhạt, giọng ệu vẫn ôn hòa.
“Mỗi c ty con thuộc Tập đoàn STG đều hạch toán độc lập, về mặt tuyển dụng nhân sự, cháu chưa bao giờ can thiệp. C ty nhiều cổ đ, kh là do nghiệp gia đình truyền thống.”
Sắc mặt dì cứng lại, còn muốn nói thêm gì đó, dượng vội vàng ngắt lời: “Mức đãi ngộ này hài lòng, thật đ! Cao hơn nhiều so với mức lương trước đây của .”
Dì trừng mắt dượng, nhỏ giọng nói: “ biết cái gì! Mức sống ở thành phố A cao, lương ít ỏi thế này làm đủ tiêu!”
Dì lại quay sang Tổng giám đốc Chu: “Vậy ‘hai quỹ phúc lợi’ trong năm loại bảo hiểm xã hội và hai quỹ phúc lợi là gì?”
Tổng giám đốc Chu ềm đạm giải thích: “Ngoài quỹ bảo hiểm xã hội cơ bản, còn quỹ phúc lợi do nghiệp, là bảo hiểm hưu trí bổ sung. Cô đừng xem thường những phúc lợi này, phần này mỗi tháng cũng hơn 4.000 tệ đ.”
Dì bĩu môi, lẩm bẩm nhỏ tiếng: “Vậy thà phát tiền trực tiếp còn thực tế hơn. À , Tổng giám đốc Chu, nếu kh cần những thứ bảo hiểm và phúc lợi đó, thể quy đổi hết thành tiền mặt kh?”
Tổng giám đốc Chu cười cười: “Xin lỗi, đây là quy định của luật lao động, kh thể quy đổi thành tiền mặt. Hơn nữa, bảo hiểm thương mại theo nhóm cũng do c ty chi trả toàn bộ, nhân viên kh cần trả thêm.”
Dì rõ ràng kh hài lòng với câu trả lời này, lại quay sang Tiêu Thế Thu: “Thế Thu à, cháu xem thể giúp một việc kh, dì muốn chuyển hai đứa nhỏ đến thành phố A để học, cháu là địa phương, chắc c quan hệ chứ.”
Lần này Tiêu Thế Thu lại đồng ý sảng khoái: “Cái này kh thành vấn đề, cháu thể giúp sắp xếp.”
Sắc mặt dì lúc này mới dịu một chút, nhưng nh lại bổ sung một câu, “Các cháu nhà dì đều th minh, Thế Thu à, cháu tìm trường tốt nhất cho dì đ nhé.”
Tiêu Thế Thu kh biểu lộ cảm xúc gì, thản nhiên nói, “Cháu sẽ cố gắng.”
Dì lại nhớ ra ều gì đó, hỏi dồn: “À , dì nghe nói nhân viên STG thể đăng ký mua nhà giá ưu đãi?”
Tổng giám đốc Chu cười lắc đầu, “Đó là phúc lợi dành cho những nhân viên cốt cán đã vào c ty trên năm năm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.