Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 91:
Mẹ một câu nói đúng, này thật thà, đúng là thật thà, từ lúc vào cửa đến giờ, ta kh nói một lời nào.
Bác cả đẩy ta một cái: “Nh lên, chào M M .”
ta đưa tay đẩy gọng kính, nh chóng liếc một cái qua khóe mắt: “Chào em, M M.”
mỉm cười một cách rộng rãi: “Chào .”
Nói xong, ta lập tức lùi về bên cạnh mẹ , vẻ mặt nhút nhát.
Bác cả cười với nói: “Thằng Văn Ngạn này bản chất nó thật thà quá, nên đến giờ vẫn chưa bạn gái.”
cười gượng gạo, “ họ khá, khá là trưởng thành ạ.”
Còn gì là kh trưởng thành nữa cơ chứ? Nếu kh nói ra, còn tưởng con cái ta đã học .
Đúng lúc này, bà cụ lên tiếng: “Con bé M M tr đáng yêu, th khá được đ, cả nhà th ?”
đàn trung niên kia cũng vẻ rụt rè: “Mẹ th được thì được thôi ạ, con kh ý kiến gì, mẹ và vợ con cứ quyết định.”
Trong lòng d lên một dự cảm chẳng lành, nghe cứ như hai nhà sắp định chuyện hôn sự vậy.
Quả nhiên, bà cụ hài lòng gật đầu: “Thư Dao, con bé M M nhà chúng thích, chị xem nếu kh ý kiến gì, khi nào hai bên gia đình chúng ta gặp mặt ăn cơm một bữa chính thức nhé?”
kh tin mẹ lại thể vừa mắt Đặng Văn Ngạn, nào ngờ mẹ chỉ thoái thác qua loa: “ th thằng Văn Ngạn này cũng được, tướng mạo th tú, lại thật thà. qua là biết sống chân chất. Nhưng vẫn hỏi ý kiến xã nhà đã.”
Ý gì đây? Mẹ lại ưng ? Kh thể nào, mẹ trước nay luôn kén chọn, lại chọn đối tượng cho mà lại “bình dân” đến vậy?
Đại học A đâu thiếu con gái, nhưng chưa bao giờ thiếu con trai cả.
cười như kh cười, ghé sát vào mẹ, khẽ nói: “Đại học A kh thiếu th niên ưu tú, mẹ đừng lo bò trắng răng nữa được kh?”
Mẹ lườm một cái, hạ giọng nói: “ lớn nói chuyện, con đừng xía vào.”
“Mẹ đừng kéo con vào, con sẽ kh xía vào.”
“ biết rõ gốc gác như thế này mới yên tâm, con cứ tùy tiện dắt một về, l chồng xa thì mẹ biết tìm con ở đâu, với lại ta chỗ nào kh tốt? Tr thư sinh trắng trẻo, lại thật thà, kh chút gì lăng nhăng cả.”
“ một cái là biết ? Mẹ học xem bói từ khi nào vậy?”
“Đừng cãi cùn với mẹ, tóm lại là nghe lời mẹ, biểu hiện cho tốt vào, đừng mà giở trò gì.” Mẹ nhỏ giọng cảnh cáo .
Được thôi, sẽ biểu hiện cho mẹ xem!
--- Chương 98 ---
Chủ yếu là sợ đối phương kh nuôi nổi
Lãnh Hàn Hạ Vũ
ngồi trên chiếc sofa cũ đã phai màu, bắt đầu lướt ện thoại một cách chán nản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-91.html.]
Một tin n đến, là Tiêu Thế Thu.
Tiêu Thế Thu: [Bảo bối hôm nay đang làm gì đó?]
: [Đi xem mắt.]
Tiêu Thế Thu: [?! Xem mắt? Em còn chưa tốt nghiệp mà đã vội l chồng thế ?]
: [Em thì kh vội, nhưng mẹ em nghe nói em và Lương Tử Thành chia tay , liền sốt ruột tìm cho em “chỗ dựa” mới, sợ em kh gả được chồng, cũng kh biết bà vì lại vội vàng như vậy.]
Tiêu Thế Thu: [Vậy em ưng ai kh?]
: [ đó tr còn già hơn .]
Tiêu Thế Thu: [Mẹ em tìm chồng cho em hay tìm bố cho em vậy?]
: [Nghe nói tuổi thật 28, nhưng tr như 38.]
Tiêu Thế Thu: [ tr già thường thận kh tốt, khả năng kia cũng kém, kh thể được.]
: [ nói là đổi trẻ hơn thì em thể l đúng kh?]
Tiêu Thế Thu: [Nếu ưu tú hơn về mọi mặt, em thể cân nhắc.]
: [Đúng là một lời khuyên chân thành, em sẽ nói với mẹ em.]
Theo tiêu chuẩn của mà tìm, e rằng cả đời này kh cần l chồng nữa.
ngẩng đầu những trong phòng, ai n đều mang vẻ nhiệt tình giả dối, nói những lời xã giao vô vị.
Bác gái của Tư Tư đang hết lời khen con trai , mẹ giữ một nụ cười lịch sự trên mặt.
Thật khó cho bà, vốn dĩ luôn tự cho là cao sang, vậy mà lúc này cũng thể trò chuyện vui vẻ với một phụ nữ n thôn.
Bác gái nhiệt tình mẹ nói: “Thư Dao, thằng con trai này của giống chú nó nhất, kh chỉ giống chú nó tài mà dung mạo cũng được sáu bảy phần.
Nhưng tính cách thì giống bố ruột nó, từ nhỏ đã ngoan ngoãn, thật thà, nên m năm nay cũng kh dám để nó tự tìm bạn gái, lỡ bị lừa thì .
Bây giờ m đứa con gái hễ yêu đương là đòi giữ thẻ lương của đàn , để mua quần áo, túi xách, mỹ phẩm cho .
Kh như con bé M M nhà chị, là biết hiểu chuyện, sẽ kh đòi thẻ lương của đàn kh?”
kh hiểu tại con trai giống chú nó lại là chuyện đáng khoe khoang, nhưng tại con trai bà đã lớn tuổi mà vẫn chưa bạn gái, nghĩ chắc là liên quan đến mẹ ta.
“Chị dâu, M M nhà …” Mẹ vừa định nói thì bị cắt lời.
“Bác gái, Đặng Văn Ngạn thu nhập cao kh, nên bác mới lo bị lừa ạ?”
giả vờ ngây thơ, một biên tập viên tạp chí nhỏ kh tên tuổi ở một huyện lỵ nhỏ thì được bao nhiêu tiền lương? Thế mà còn lo bị lừa?
Chưa có bình luận nào cho chương này.