Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ
Chương 94:
giả vờ vui vẻ nói: “Ồ, hóa ra là muốn con chiêu rể vào nhà à, được thôi, con th hay đ, như vậy con sẽ kh xuất giá.
Kết hôn xong vẫn ở nhà, căn biệt thự nhỏ cho thuê kiếm tiền tiêu vặt, mẹ và bố đúng là chu đáo thật.”
Sắc mặt nhà họ Đặng càng khó coi hơn, mẹ khẽ sững sờ, dường như cảm th ý tưởng này của kh tồi, trầm ngâm nói: “Chiêu rể vào nhà cũng kh tệ. Dù nhà cũng chỉ mỗi con là con gái.”
Bác gái là đầu tiên kh ngồi yên được: “Thằng Văn Ngạn nhà kh thể làm rể.”
mỉm cười nói: “Bác gái, Văn Ngạn ca ca ưu tú như vậy tất nhiên kh thể làm rể . Vậy kh biết bác chuẩn bị bao nhiêu tiền sính lễ ạ? Ba món vàng hay năm món vàng? Nhà là mua ở thành phố hay ở huyện vậy?”
Sắc mặt bác gái càng khó coi hơn: “Thằng Văn Ngạn nhà là sinh viên đại học, lại còn c việc đàng hoàng, biết bao nhiêu cô gái kh cần sính lễ cũng muốn gả vào nhà chúng .”
làm ra vẻ ngưỡng mộ hỏi bà : “ nhiều cô gái thích Văn Ngạn ca ca như vậy, vậy đều kh vừa mắt ai ?”
Bác gái nhướn cằm lên: “Thằng Văn Ngạn nhà đâu cô gái nào cũng thể lọt vào mắt.”
liếc Đặng Văn Ngạn vẫn luôn cúi đầu kh nói lời nào, đúng là “con một” quý giá, đến cả nói chuyện cũng nói thay.
Sau đó lại nở nụ cười: “Vậy thích cô gái như thế nào ạ?”
Bác gái th hỏi đúng ý, vui vẻ nói: “Thật ra cũng kh yêu cầu quá cao, chỉ mong đối phương gia thế tốt một chút, hiểu chuyện, hiền thục một chút.
một c việc tử tế, của hồi môn cũng kh cần quá nhiều, chỉ cần một căn hộ và một chiếc xe là đủ .
Nếu nhà gái sẵn lòng giúp đỡ con gái, đưa thêm chút tiền mặt để phòng thân, chúng cũng kh phản đối.”
vẻ mặt hiểu rõ gật đầu: “À, con hiểu , nói đơn giản là kh sính lễ, nhưng của hồi môn thì nhà, xe, tiền đúng kh?” Sau đó giơ ngón tay cái lên với bác gái: “Đúng là tầm !”
Bác gái lập tức khó chịu ra mặt, mặt trầm xuống định nói gì đó thì bị Đặng Tân Vinh ngăn lại.
Ông lại dùng ánh mắt thâm tình mẹ : “Thư Dao, năm đó Văn Ngạn lên đại học, chị đã giúp đỡ kh ít, ơn nghĩa này nhà vẫn luôn ghi nhớ.
Nghĩ chúng cũng chẳng gì để báo đáp chị, hay là để Văn Ngạn làm con rể chị, sau này thể hiếu kính chị và rể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-lam-me-ke-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-94.html.]
Văn Ngạn và M M là th mai trúc mã lớn lên cùng nhau, hai nhà lại biết rõ gốc gác của nhau, vốn dĩ định đợi M M tốt nghiệp đại học mới nhắc đến chuyện này, nhưng hiện tại M M sắp tốt nghiệp , nhân cơ hội này chi bằng chúng ta định đoạt luôn, hai nhà chúng ta kết thân trên tình thân cũng là một chuyện tốt, chị nghĩ ?”
kinh ngạc tột độ, th mai trúc mã?? và ta th mai trúc mã từ bao giờ chứ? “Dượng út, dượng kh nhầm chứ? Cháu và cháu trai dượng còn chưa gặp mặt, lại thành th mai trúc mã lớn lên cùng nhau ?”
Đặng Tân Vinh lại dùng đôi mắt thâm tình đó , rùng một cái, thật sự kh chịu nổi ánh mắt này.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“M M, năm Tư Tư chào đời, cháu và Văn Ngạn đã chơi cùng nhau , lúc đó cháu thích thằng bé lắm, ôm chặt l kh bu.”
--- Chương 102 ---
L con trai ra gán nợ
cạn lời, lúc Đặng Tư Tư sinh ra mới hai tuổi, Đặng Văn Ngạn đã mười tuổi, lúc đó mà cho một con ch.ó cũng thích mê, ôm l còn gặm hai miếng chứ.
vừa bực vừa buồn cười: “Dượng út nghĩ rằng vì mẹ cháu năm đó đã tài trợ cho cháu trai dượng học đại học, nên cưới cháu ?”
Đặng Tân Vinh hiển nhiên gật đầu: “Đúng vậy, hai nhà chúng ta thể kết thân trên tình thân, chuyện tốt như vậy mà.”
quay sang mẹ , hùng hồn nói: “Mẹ, cho dù nhà họ kh trả được tiền, mẹ cũng kh thể để họ l con trai ra gán nợ cho nhà được, chúng ta kiên quyết kh làm chuyện này!
Bố biết sẽ nghĩ mẹ quá keo kiệt, mọi đều là họ hàng, giúp thì giúp , lại thể để đứa con một duy nhất của ta đến nhà gán nợ chứ, tr keo kiệt làm .”
Những lời này của kh chỉ khiến mẹ ngớ ra, mà một đám nhà họ Đặng càng sắc mặt như ăn phân, nhất thời kh ai nói được lời nào.
Mẹ hít sâu một hơi, nói: “M M, con nói năng kiểu gì vậy? Cái gì mà l Văn Ngạn ra để trừ nợ?
Đây là nhà họ Đặng biết ơn đáp nghĩa, Văn Ngạn sau khi tốt nghiệp đại học vẫn kh tìm đối tượng, chờ để cưới con đ.”
cười khẩy một tiếng: “Biết ơn đáp nghĩa? Đáp nghĩa kiểu gì? Là để con mang nhà, xe và 800 vạn tệ gả vào nhà ta? Nhà ta chẳng cần chuẩn bị gì, chỉ cần mỗi một th niên 28 tuổi quá lứa à?
Nếu mẹ kh nói, con còn tưởng con mới là đến báo ân chứ.”
Thật kh biết nhà họ Đặng đã rót vào tai mẹ thứ bùa mê thuốc lú gì mà lại đồng ý chuyện não tàn như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.