Tôi Ngày Nào Cũng Phải Hôn Kẻ Đáng Ghét
Chương 3:
Vì sự sống còn, chẳng gì là mất mặt cả.
Yêu nhau mới ngủ, còn hơn ngủ xong mà chẳng hiểu ra làm .
Nói thật, ngoài cái tính cách khá là tệ ra thì ngoại hình của Tần Thời Việt đúng là cực phẩm.
Nhưng vấn đề đặt ra là…
Làm để trong vòng một ngày, thể cưa đổ Tần Thời Việt?
Mà theo đuổi Tần Thời Việt còn gặp một chướng ngại cực lớn.
Nghe đồn… ta một mối tình trắng trong kh thành, kiểu “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết.
ều tra suốt mà chẳng moi ra được cô gái là ai.
Hệ thống hỏi:
【Thế cô nghe ai nói vậy?】
【 nói.】
Hồi đại học, một lần tình cờ, thư tình của Tần Thời Việt bị kẹp nhầm vào sách của .
Đúng lúc đó, gửi cho ta một “chiến thư”.
Trong thư liệt kê chi tiết mọi tội ác ta gây ra từ nhỏ tới lớn, kèm theo bản cáo trạng chính thức từ .
Tần Thời Việt đọc xong bức thư thì cười phì:
“Cô là học sinh tiểu học à?”
cầm thư tình trong tay, đe dọa:
“Còn là tình thánh chắc?”
Tần Thời Việt: “……”
“ là nhận ra chữ ngay. Nếu còn dám khiêu khích nữa, sẽ c khai bức thư tình này. Cho xấu hổ đến mức kh ngẩng đầu nổi luôn!”
Tần Thời Việt: “……”
Kể từ lần đó, ta cũng ít dùng m chiêu trò bẩn bựa với hơn.
Sau này, hỏi thư tình đó viết cho ai.
ta liếc một cái, giọng thản nhiên:
“Kh liên quan đến cô.”
Thái độ đó… khỏi cần hỏi cũng đoán được.
Tỏ tình thất bại chứ gì.
Viết trong thư nào là: “Đêm biết được lòng , mất ngủ cả đêm.”, “Tiếc là tình yêu kh thơ, nên chỉ biết im lặng mà thôi…”
M câu sến đến phát ng, lúc viết kh th mất mặt à?
cảm khái với hệ thống:
【May là ta bị từ chối, chứ nếu bạn gái thật thì sống kiểu gì đây?】
Hệ thống:
【…… kh bàn đến suy đoán của cô. Nhưng phần sau , nếu cô dám đem lời đó nói thẳng mặt Tần Thời Việt, đảm bảo kế hoạch của cô lập tức thành c.】
Hôm sau đến ểm hẹn đúng giờ.
Tần Thời Việt đến muộn một chút, vừa lúc một trai trẻ đến xin th tin liên lạc.
Tần Thời Việt vẫn giữ nguyên biểu cảm như thường, ngồi xuống đối diện, khẽ cười một cái.
nhỉ…
Nụ cười đó “kh ”.
trai kia rùng một cái, lắp bắp xin lỗi:
“Chị ơi em xin lỗi, em kh biết chị bạn trai .”
Nói xong cũng kh đợi đáp lại, cắm đầu cắm cổ bỏ .
“……”
thở dài một hơi, chậm rãi.
trai cũng khá ển trai, chỉ tiếc là… mắt hơi vấn đề.
Nụ cười trên mặt Tần Thời Việt càng lúc càng đáng ghét:
“? Tiếc à?”
lắc đầu:
“Bây giờ cấm bất kỳ đàn nào nói chuyện với .”
Tần Thời Việt khựng lại, giả vờ hờ hững mở menu. Một lúc sau mới như lơ đãng hỏi:
“Tại ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-ngay-nao-cung-phai-hon-ke-dang-ghet/chuong-3.html.]
“Tại vì… nghĩ xem, IQ cao, EQ cũng cao, gu thẩm mỹ cũng tốt. M trai trẻ thì thường đơn giản. Nếu chẳng may ta chưa từng yêu đương, lại nói chuyện với vài câu, mà thì thần bí thế này… hai ba ngày sau là yêu mất . Lúc đó thì ? biết làm ?”
Tần Thời Việt gập thực đơn lại, nhắm mắt, nói một câu:
“Im .”
Bữa tối hôm đó, ăn mà tâm trí để tận đâu đâu.
Ăn xong, Tần Thời Việt kéo dạo qu hồ.
sợ ta nhân tiện đẩy xuống nước nên vội tr phía ngoài.
Mới được vài phút, Tần Thời Việt đột nhiên dừng lại, cúi mắt .
“Còn kh hôn à?”
đang suy nghĩ đến những bước tiến xa hơn, nghe ta nói vậy thì lơ đãng đáp:
“Vội vậy ?”
“Ừ.”
Giọng ta nhẹ như gió, nói ra liền tan biến trong kh trung.
kh chắc nghe nhầm kh.
Ngẩng đầu lên.
Dưới ánh đèn đường lờ mờ, ngũ quan của Tần Thời Việt càng thêm góc cạnh, nét mặt vẫn bình thản như mọi khi.
Nhưng trong đôi mắt sâu kia… lại kh hề bình lặng như vẻ ngoài.
Một ý nghĩ bất chợt hiện lên trong đầu .
“ là…”
Thích ?
Nếu kh thích, ai lại hôn kẻ thù chí mạng suốt hai tháng liền?
Càng nghĩ càng chắc c, gần như buột miệng thốt ra.
Tần Thời Việt khẽ nhướng mày.
“ Thời Việt?”
Một giọng nữ cắt ngang dòng suy nghĩ của .
Cách đó bốn, năm mét, một cô gái với khuôn mặt xinh xắn, ánh mắt cong cong đang vui vẻ vẫy tay.
“Thật sự là à?”
nhận ra cô ta… Cô ta là em gái cùng cha khác mẹ của : Quý Tâm.
Trang ểm kỹ càng, tóc dài uốn xoăn.
kh nói tiếp nữa.
Tần Thời Việt cũng kh hỏi thêm, thản nhiên vẫy tay chào lại Quý Tâm.
Cô ta nh chân chạy tới, nhưng ánh mắt liếc qua thì nụ cười lập tức nhạt rõ rệt.
“Chị cũng ở đây à.”
Hai biến thành ba một cách kh ai mong muốn.
Quý Tâm ngồi bên cạnh ríu rít trò chuyện với Tần Thời Việt, kể lại chuyện cũ.
im lặng lắng nghe.
Đột nhiên, Quý Tâm quay sang nói với :
“Chị ơi, em lâu lắm kh gặp Thời Việt, muốn nói chuyện với một chút, chị kh phiền chứ?”
cố nhịn để kh trợn trắng mắt.
Nếu nhớ kh nhầm thì… cũng nửa năm kh gặp Quý Tâm đ?
Tần Thời Việt cũng quay đầu .
nhún vai:
“Đương nhiên là kh .”
Hệ thống lắm chuyện:
【 cô lúc này đúng là dư thừa thật đ.】
【Kh đến lượt mày nói! Má nó.】
Hệ thống:
【Cô thô lỗ quá, kh nói chuyện với cô nữa.】
【……】
“ Thời Việt, còn nhớ hồi học đại học kh?” Quý Tâm hỏi.
Cô ta nhỏ hơn và Tần Thời Việt một khóa, tính ra là đàn em.
“Hồi đó em cố tình gia nhập câu lạc bộ . Hình như lần tụi cùng tham gia hoạt động leo núi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.