Tôi Nhặt Được Người Chồng Tỷ Phú
Chương 22: Người Đàn Ông Tài Giỏi - 2
- ền đại vào cho xong ? M cái đó vẫn chưa được báo giá mà. – đánh liều hỏi.
- Ước lượng. Khi nhập hàng, đơn giá sẽ thay đổi sau nhiều lần thương lượng nữa. – Trình Quân đáp, mắt vẫn vào màn hình và tay vẫn thoăn thoắt gõ trên bàn phím.
Những dòng chữ trước mắt mờ dần và dần mất ý thức. Chiếc gối đêm nay thật êm, còn mang theo hơi ấm và mùi thơm nữa.
đã mơ một giấc mơ ngọt ngào, đôi môi ấm áp, mềm mại của đàn dịu dàng hôn , tiếng thở gấp vang nhẹ bên tai và tiếng ai đó thì thầm nói yêu .
Lúc giật thức giấc thì trời đã sáng. Ánh sáng từ bên ngoài lọt qua khe hở của các bức màn, soi tỏ gương mặt của đàn đang nằm dưới thân .
lại thế này? kh nhớ đã dùng Trình Quân làm tấm đệm chứ?
- Chào buổi sáng em yêu. – cười, xoa nhẹ mái tóc , cử chỉ vô cùng âu yếm.
Nh như một con sóc, bật dậy, bối rối gã đàn trong bộ quần áo xộc xệch và nhăn nhúm, cúc áo cởi ra m cái, để lộ khuôn n.g.ự.c hấp dẫn.
Thật may quá, may là ta kh trần truồng.
- Ôi chết, trễ giờ làm . đã làm xong bảng báo giá cho chưa? – sực nhớ ra, cuống cuồng bật máy tính lên.
- Xong . Nhưng mới bảy giờ thôi. Tám giờ mới vào làm mà. – Trình Quân ở sau lưng , uể oải lên tiếng.
- đưa tài liệu cho phó phòng, thằng cha chủ tịch yêu cầu trình lên ngay khi vào văn phòng. – luống cuống chép tài liệu vào USB.
- Thằng cha chủ tịch đang ở cạnh em mà, em hoảng loạn cái gì vậy? – Trình Quân rít lên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đ cứng. Mãi một lúc sau mới thể quay đầu.
, Trình Quân là chủ tịch của tập đoàn Phương Nam. đã nhất thời quên mất thân phận hiện tại của , còn dám cao giọng hỏi đã làm xong báo giá chưa?
vẫn quen thói cũ, trong vô thức xem như gã chồng dễ bắt nạt năm xưa.
- Sáng nay chủ tịch kh tới c ty, ta sẽ tới vào đầu giờ chiều. Chuẩn bị , đưa em ăn sáng đưa em làm.
Trình Quân đứng dậy, xốc lại cổ áo vào nhà vệ sinh. Đột nhiên, cảm động quá. Đây là bữa cơm cuối dành cho tử tù kh?
Thôi kệ, tin vào số phận, nếu Thần Chết gọi tên thì chẳng thể trốn được.
Chúng ghé vào một quán ăn ven đường và dùng bữa, sau đó, Trình Quân đưa đến cổng c ty phóng xe , nh chóng biến mất khỏi tầm mắt .
thậm chí còn chưa mở miệng nói lời cảm ơn . lẽ nên mua cho một hộp chân gà nướng.
- Ôi trời ơi, còn tưởng là ai, hóa ra là cô , Khương Nhu? Cô và chủ tịch…
Trân Trân chẳng biết từ đây bay đến, tóm l tay và lộ ra vẻ kinh ngạc, như thể cô vừa th một cái đĩa bay.
Lúc này, mới ý thức được đã ngu ngốc như thế nào. lại ngồi xe của Trình Quân đến c ty chứ? Đêm qua kh ai th nhưng ban ngày thì chắc c th .
- Em… em chỉ quá giang bừa thôi, em đưa tay ra và đột nhiên xe dừng lại. Em kh biết đó là xe của chủ tịch cho tới khi leo lên. – vội vàng nói dối.
- À, hóa ra là vậy. Nhưng ai tin được chứ? Nhưng yên tâm, sẽ giữ bí mật.
Cô vỗ vào vai tung tăng vào cổng. dáo dác xung qu và cảm th may mắn vì ngoài và cô ra thì chưa ai làm cả.
Chưa có bình luận nào cho chương này.