Tôi Nhặt Được Người Chồng Tỷ Phú
Chương 4: Vị Khách Quái Dị - 2
ta lại vào siêu thị? Ý là lại vào đúng cái siêu thị mà đang làm việc? ta đánh hơi được ? Chắc là ngẫu nhiên thôi, và đàn này đã kh gặp nhau suốt một năm.
nh chóng cúi xuống, l khẩu trang đeo vào ho lên m cái. Siêu thị quy định rằng nhân viên bị cảm cúm, ho sẽ đeo khẩu trang làm việc.
- bị cảm từ bao giờ thế? – Cô đồng nghiệp bên cạnh sửng sốt .
- Mới một giây trước. – đáp.
Th Trình Quân thẳng về phía , vội vàng nói với cô gái bên cạnh rằng đau bụng, cần vào nhà vệ sinh chạy bay chạy biến.
sợ ta sẽ phát hiện ra th qua giọng nói và sẽ vạch trần sự giả dối của trước mặt các nhân viên lẫn quản lý và sẽ bị đuổi việc vì quá khứ kh sạch. Đó là vết đen kh được thêm vào sơ yếu lý lịch của .
Sau khi ngồi ngâm thơ trong nhà vệ sinh khoảng mười lăm phút, trở ra. Thường thì những vị khách ghé vào siêu thị sẽ mua hàng một cách chớp nhoáng ra, nếu lâu lắm thì tầm mười phút là cùng.
Khổ thân cho , lúc ra, Trình Quân vẫn còn đang lòng vòng trong siêu thị, chẳng biết ta tìm cái gì mà ngó nghiêng khắp các kệ hàng.
Th ta về phía , liền chạy sang kệ hàng bên cạnh để trốn, vừa vờ sắp xếp lại hàng hóa vừa quan sát chuyển động của . C việc này là một trong số chén cơm của , kh thể làm mất được.
vẻ Trình Quân kh tìm được thứ ta cần, ta lại tiếp tục về phía . đặt bịch bánh xuống, nh chân chạy sang kệ hàng khác.
Cái gã này cần mua gì vậy, chỉ cần hỏi nhân viên là họ sẽ chỉ cho mà, làm mất thời gian của bản thân và hành trốn chui trốn lủi như vậy chứ?
Cuối cùng, mệt quá, quay trở lại quầy thu ngân và đứng thẳng lưng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Điều kỳ diệu đã xảy ra, Trình Quân kh tiếp tục tìm nữa mà thẳng về phía , đứng ngay trước mặt , chằm chằm.
tự hỏi ta đang muốn mua loại khẩu trang mà đang đeo ? sang kệ hàng bên trái là th mà.
- kh tìm được món hàng muốn mua ? cần mua gì ạ? – Cô thu ngân đứng cạnh nh miệng lên tiếng.
Ánh mắt Trình Quân vẫn dán chặt lên nhưng tay thì đang vươn tới, nhấc l một cái hộp đưa cho , bảo tính tiền.
mở to mắt chiếc hộp và nh chóng cầm l nó, quét mã vạch, in hóa đơn. Hóa ra ta tìm bao cao su, thảo nào chẳng dám hỏi ai.
Cái gã đàn này xem ra đời sống t.ì.n.h d.ụ.c phong phú, đã nghiện còn ngại. Một năm qua, thậm chí chẳng ôm hôn đàn nào, chỉ đêm qua ma xui quỷ khiến nên mới xảy ra chuyện đó.
Đang khi một chút buồn bực trong lòng thì hành động tiếp theo của Trình Quân khiến cho nỗi buồn trong hóa thành kinh hãi.
khui chiếc hộp, l một cái bao cao su xé vỏ, lôi sản phẩm bên trong ra ngoài. Kh chỉ riêng mà các nhân viên đứng gần đó cũng đồng loạt há miệng trợn mắt.
- Ôi, quý khách, kh thể sử dụng sản phẩm ở nơi này được ạ. nên đem về nhà. – Một cô nhân viên vội vàng lên tiếng ngăn cản.
- Gì vậy? đang muốn ăn nó mà. – Trình Quân cau mày cô gái vừa can ngăn và hỏi với giọng bực bội.
cảm th lạnh sống lưng và hai chân gần như nhũn ra. Ăn ư? ta vừa nói gì vậy? ta định ăn bao cao su ? Cái này còn thể ăn được ?
đoán Trình Quân vấn đề về tâm thần . Nhưng làm thế nào mà ta vẫn đang giữ chức chủ tịch của tập đoàn Phương Nam vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.