Tôi Nhặt Được Người Chồng Tỷ Phú
Chương 42: Phụ Nữ Giống Thời Tiết - 2
Khi vệ sinh ra thì đã kh còn th Khương Nhu nữa, Trân Trân nói rằng cô xin phép về trước.
Chết tiệt, cô lại bỏ rơi ở đây. đã giúp cô thoát khỏi gã Lục Quốc Vinh và còn chưa được nụ hôn tự nguyện theo lời hứa.
- Lại là chủ tịch. Xem ra hôm nay kh may mắn . – Một tr khá nữ tính kêu lên.
kh muốn trả lời thêm bất kỳ câu hỏi nào của họ nên chọn cách uống rượu phạt. cảm th hụt hẫng và đau lòng khi nhớ về quá khứ.
đã hoang mang và lo sợ khi thức dậy và kh th cô . Từ giây phút đó, đã cảm giác mất cả thế giới, mãi cho đến ngày phục hồi trí nhớ.
Nói kh hận Khương Nhu là nói dối nhưng yêu cô nhiều hơn. Tình yêu quá lớn hóa thù hận thành cây kim nhưng vẫn thể đ.â.m tim , khiến đau đớn khi nhớ về.
- Chủ tịch, ổn chứ? Chúng ta kết thúc tại đây nhé. – Giọng Trân Trân vang lên bên tai .
- Được.
đưa thẻ cho nhân viên quẹt cùng Trân Trân ra xe. kh thể lái xe nên bảo cô đưa về. Tất nhiên là về căn hộ cô hàng xóm tên Khương Nhu chứ kh căn biệt thự lạnh lẽo kia.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.vn) để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Tuy nơi đó mẹ và nội nhưng vì họ luôn ép buộc làm những việc theo ý họ nên cảm th thật lạc lõng dù rằng yêu quý và kính trọng họ.
- tự lên được kh vậy sếp? – Trân Trân vừa tháo dây an toàn vừa hỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Gọi Khương Nhu, bảo cô xuống dìu lên. – mò mẫm tháo dây an toàn cho và nói.
- cơ? À… à… vâng, sẽ gọi ngay.
Trân Trân th minh. Cô nh chóng làm theo lời và khi th bóng dáng thấp thoáng của Khương Nhu, cô lập tức quẳng lại chạy đến chiếc taxi mà cô đã đặt khi đang trên đường đến đây.
Kh may mắn mà Trân Trân được vị trí này, cô linh động và làm việc gì cũng dự trù rủi ro, thời gian…
- Khương Nhu, em yêu, kh nổi nữa. – lên tiếng, đưa tay về phía cô .
Thế nhưng, khi cô đến gần, mới nhận th gì đó kh ổn, mặt cô đỏ bừng, mắt ươn ướt, đỏ hoe, tr cứ như vừa khóc một trận trời long đất lở.
- Khương Nhu, chuyện gì vậy? Ai bắt nạt em à? Hay em đau ở đâu? – gần như thoát khỏi cơn say, vội đặt tay lên vai cô , hỏi dồn.
- Kh gì, thôi.
Cô choàng tay qua vai dìu vào trong. hối hận , kh nên uống quá nhiều, cần tỉnh táo để bảo vệ và chăm sóc cô .
Dù nằng nặc đòi vào căn hộ của Khương Nhu và xin cô cho ngủ trên sô pha nhưng cô từ chối, lục túi quần l ra chiếc thẻ từ, mở khóa nhà mang đến bên giường.
- Khương Nhu, đừng .
vươn tay kéo Khương Nhu ngã vào lòng ngay khi cô vừa toan bước . Bàn tay nhỏ bé chống lên n.g.ự.c , cố gắng ngồi dậy nhưng kh đời nào để cô , nh chóng xoay và đặt cô nằm dưới thân . muốn cô .
Chưa có bình luận nào cho chương này.