Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Nuôi Cả Nhà Con Trai, Cuối Cùng Lại Bị Coi Là Kẻ Xin Tiền

Chương 1: 1

Chương sau

tìm con trai vay 500 tệ để đóng tiền tr trẻ cho cháu nội.

Con trai l lý do kh tiền để từ chối.

Nhưng nó lại quên kh tắt ện thoại:

“Mẹ đã nói là sẽ trả , em kh cho vay?”

Con dâu bất mãn nói:

“M năm nay KiKi toàn là bà bỏ tiền nuôi, chúng ta cũng chưa từng bỏ ra đồng nào, bà làm vậy là ám chỉ chúng ta nên đưa tiền .”

“Nếu cho vay 500 này, còn mặt mũi nào mà đòi bà trả kh? Bà trả kh?”

Đứa cháu nội cũng nũng nịu nói:

“Bố ơi, đừng đưa tiền cho bà nội, con ghét bà, bà chẳng cho con ăn gì cả, con kh muốn ở nhà bà nữa.”

Hóa ra, đây chính là gia đình mà đã dốc tiền lương hưu ra giúp đỡ suốt b lâu.

Nếu đã vậy…

Thì sẽ sống đúng như những gì các nói về .

1

Khi đến lớp tr trẻ để đóng tiền cho cháu KiKi, cô giáo nói rằng phí tháng này đã tăng thêm 500 tệ.

chỉ mang theo 1000 tệ.

Vì vậy gọi cho con trai, bảo nó chuyển trước cho cô giáo, lần sau sẽ trả lại cho nó.

Nhưng nó lại nói kh tiền, bảo về nhà l thêm.

Đang chuẩn bị cúp máy thì lại nghe th cuộc đối thoại của con dâu.

Đây là lần đầu tiên “mượn” tiền nó.

Kh ngờ… họ lại nghĩ về như vậy.

siết c.h.ặ.t chiếc ện thoại trong tay, tiếp tục lắng nghe.

“Vợ à, giờ cũng khá hơn trước , mẹ chỉ cần 500 thôi mà, với lại là đóng tiền cho con , kh trả thì thôi.”

Con dâu nghiêm giọng: “Kh chuyện 500 này, đã lần một thì sẽ lần hai, nếu cho nhiều , bà đòi mỗi tháng 2000 thì làm ?”

Mỗi tháng 2000?

Sau khi chậm rãi cúp máy, nghĩ lâu, chợt hiểu ra.

Hóa ra… họ vẫn còn nhớ chuyện đó.

Ngày KiKi vừa chào đời, con trai nhờ giúp tr cháu.

Vì nghĩ họ còn làm, đồng ý.

Lúc đầu, con trai và con dâu cũng chút ngại ngùng.

Họ hứa với , mỗi tháng sẽ đưa 2000 tệ tiền c.

Nhưng , lúc thì đổi c việc mới, lúc thì việc cần chi tiêu.

Khoản tiền đó… họ chưa từng đưa lần nào, mà cũng kh hề tính toán.

Từ lúc còn mặc tã cho đến khi vào tiểu học.

Tất cả chi phí của KiKi đều do dùng 3000 tệ tiền lương hưu của để chi trả.

Thỉnh thoảng con dâu than nghèo trước mặt , còn chắt chiu thêm một ít đưa cho họ.

Thì ra… họ vì chuyện này mà đề phòng .

“Bà của KiKi, nếu kh tiện thì lần sau đóng cũng được, kh đâu ạ.”

Cô giáo tr trẻ nhận ra sự bất thường của , lên tiếng kéo trở lại thực tại.

hoàn hồn lại: “Cô giáo, lớp tr trẻ này… kh đăng ký nữa, làm phiền cô .”

“Bà của KiKi, nếu kh gửi cháu thì trưa và chiều bà tự đưa đón, bài tập cũng kh hoàn thành được, hay là bà suy nghĩ lại ?”

xua tay, quay rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-nuoi-ca-nha-con-trai-cuoi-cung-lai-bi-coi-la-ke-xin-tien/1.html.]

“Kh cần đâu, sau này chuyện đưa đón và học hành, cứ để bố mẹ nó lo là được.”

Sau khi KiKi lên lớp 3 tiểu học.

Bài tập nhiều, mà lại kh biết dạy.

Bài tập tiếng còn chấm ểm mỗi ngày bằng ện thoại.

Gặp những bài cần quay video, còn gọi con trai con dâu về.

Mỗi lần gọi họ về, họ đều tỏ ra khó chịu.

Con dâu còn phàn nàn: “Chỉ là bài tập tiểu học thôi mà, kh làm cũng kh , giáo viên đâu kiểm tra thật đâu.”

Kết quả là lần nào giáo viên cũng kiểm tra thật.

Nhiều lần phê bình KiKi, cũng nhiều lần gọi con dâu lên văn phòng nói chuyện về việc học.

Sau khi bất đắc dĩ đến nhà kèm học cho KiKi ba ngày, con dâu nói với :

“Mẹ chồng ơi, cứ thế này thì con sắp trầm cảm mất.”

Cô ta đề nghị gửi cháu vào lớp tr trẻ, đưa đón, lại còn kèm học.

Lời hứa cũng giống như lúc KiKi mới sinh.

“Mẹ chồng ơi, tiền tr trẻ mỗi tháng con sẽ đưa cho mẹ.”

Kết quả… vẫn chưa từng đưa.

Vừa ra đầu ngõ, con trai gọi ện tới.

“Mẹ! Cô giáo nói mẹ kh gửi KiKi tr trẻ nữa à?”

“Đúng vậy.”

Ở đầu dây bên kia, ện thoại bị con dâu giật l.

“Mẹ chồng, lại kh gửi cháu nữa vậy?”

“Kh tiền, thì gửi kiểu gì?”

“Đầu gối mẹ kh tốt, nếu kh gửi thì mỗi ngày lại bốn lượt đưa đón, mất hơn một tiếng bộ, đầu gối mẹ chịu nổi?”

Trong giọng nói của con dâu đầy vẻ quan tâm.

Họ cũng biết đầu gối kh tốt.

Nhưng lại sợ nuốt mất 500 tệ này, tiền cũng kh chuyển cho cô giáo, bắt về nhà l.

“Chu Tuấn kh bảo mẹ về nhà l ? Mẹ kh à?”

Đối diện với sự truy hỏi của con dâu, khẽ thở dài.

“Kh , về về mất nửa tiếng, đầu gối chịu nổi.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, lại đổi thành con trai nói chuyện.

“Mẹ, con biết mẹ giận vì con kh cho vay, nhưng con vừa đóng bảo hiểm xe xong, chỉ còn hai ba trăm thôi, con cũng để lại chút cho chứ.”

Lần này là đóng bảo hiểm xe.

Lần sau sẽ là dịp Quốc khánh đưa mẹ vợ du lịch.

Lần sau nữa sẽ là Trung thu mua quà cho mẹ vợ.

Mỗi lần đều là lý do giống nhau, năm nào cũng vậy.

Con trai thường nói: “Mẹ của Lệ Lệ một nuôi cô lớn khôn kh dễ dàng gì, tuổi đã cao , cũng chưa đâu nhiều để mở mang tầm mắt.”

Nhưng nó chưa từng nghĩ rằng…

cũng một nuôi nó khôn lớn, mà còn chưa từng bước ra khỏi tỉnh.

Những nơi như đầu bến Cam T.ử Châu mà th gia nhắc đến, hay núi tuyết Ngọc Long mây tuyết một màu…

thậm chí còn kh biết đó là thành phố nào.

Nghĩ đến đây, cất lời: “Chu Tuấn, KiKi các con đón về , Chủ nhật cũng kh cần gửi sang nữa…”

Chương trước Chương sau

Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...