Tôi Phát Điên Trong Truyện Cứu Rỗi.
Chương 10:
Trên cánh hoa đỏ rực kẹp một tờ gi: “Ninh Ninh, chúc em mọi ều thuận lợi, vạn sự như ý.”
Đó là chữ viết của Phó Vân Thời.
Trong lòng một một ngọn lửa rực cháy.
thể kh cảm nhận được chứ? Mỗi một ánh mắt hừng hực lửa cháy.
Nhưng mẹ sẽ kh đồng ý.
Thật ra, đối với và Phó Nguyện, mẹ cũng kh nghiêm khắc như vậy, nhưng mẹ đối với Phó Vân Thời lại tương đối hà khắc.
Từ ba tuổi đã bắt tay vào giáo dục , thành tích đứng đầu là chuyện thường. Mẹ yêu cầu là vượt trội hoàn toàn.
Mẹ sẽ tìm cho mỗi chúng một đối tượng kết hôn thích hợp, để chúng lựa chọn. Nhưng tuyệt đối kh cho phép giữa chúng bất cứ liên quan gì với nhau.
“Làm theo lòng thôi.”
Nhưng kh biết lòng muốn như thế nào.
“Vậy cứ từ từ về phía trước, sẽ ngày tìm th đáp án.”
14
“, thật sự kh cần vậy đâu.”
Vừa mới ăn cơm xong cùng với được mẹ giới thiệu, Phó Vân Thời liền lái xe đến chờ ở ven đường.
"Nghe mẹ nói, em muốn yêu đương à?"
chỉ thuận miệng phàn nàn về bạn cùng phòng mỗi ngày đều khoe chuyện tình yêu ở trước mặt mà mẹ đã ngay lập tức sắp xếp cho một .
“Kh , chỉ gặp mặt cho vui thôi.”
“Gặp cho vui thôi ?”
“Kh .” lập tức phủ nhận.
“Cũng đúng, ngay cả mà em cũng chơi đùa thì chuyện này cũng bình thường.”
Bộ dáng lạnh nhạt của Phó Vân Thời lại khiến đỏ mặt.
Ngụm rượu đầu tiên sau khi trưởng thành là Phó Vân Thời dạy uống.
uống say liền mắng : "Phó Vân Thời, thật nhỏ mọn, hoa hồng tặng nhỏ quá, nhưng em thích.”
Phó Vân Thời nắm l tay : "Sợ làm em sợ hãi, nên cho em thời gian chuẩn bị. Bên phía mẹ, sẽ giải quyết.”
Phó Vân Thời dịu dàng hứa hẹn với . Kết quả là ngày hôm sau liền quên hết, c.h.ế.t cũng kh thừa nhận.
“Em tưởng thích Phó Nguyện." lầm bầm.
“Chưa từng thích.”
Trong tiểu thuyết cũng vậy ?
"Vậy lúc trước lo lắng cho chị làm gì?"
“Em cũng là em gái của . Hơn nữa em cũng lo lắng mà, nhỡ em xảy ra chuyện gì thì mẹ cũng đau lòng lắm.”
Điều này coi như cũng rõ ràng , nhưng vẫn kh dám tiến về phía trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-phat-dien-trong-truyen-cuu-roi/chuong-10.html.]
Chu ện thoại vang lên, bạn thân nói hôm nay Phó Nguyện kh học.
lập tức dự cảm kh tốt.
“Phó Nguyện, chị ở đâu? Hôm nay em rảnh, em sẽ đến trường thăm chị." kìm nén sự bất an trong lòng gọi ện thoại cho cô .
“Kh cần đến, em còn học, em cúp máy trước đây.”
Tiếng nói bên kia kh rõ ràng, cô tuyệt đối kh ở trường học.
Lúc trước, vì sợ Phó Nguyện gặp chuyện kh may, đã đặt định vị vào ện thoại di động của cô .
Định vị cho th Phó Nguyện đang ở đường đua ngoại ô.
"Chị ên , đến đó làm gì?"
“Trình Dĩ Hoài đam mê đua xe." Phó Vân Thời mím chặt môi, siết chặt cằm.
Lại là tiếng lách cách.
Quả thật là dai như đỉa.
15
15
Phó Vân Thời dẫn đến thẳng tới trường đua.
Đây là lần đầu tiên đến nơi này.
"Đây chẳng là chủ Phó ? Hôm nay chủ Phó cũng muốn thử chút cảm giác mới à?" Trình Dĩ Hoài lười biếng nói.
" chỉ muốn đưa em gái về."
Trình Dĩ Hoài nghiêng đầu: "Vậy xem cô muốn cùng các hay kh đã?"
Phó Nguyện mặc một chiếc váy màu trắng, sắc mặt tr như tờ gi: ", Ninh Ninh, hai về trước , em muốn ở đây xem một lát."
"Phó Nguyện, Trình Dĩ Hoài đã cho em uống loại thuốc mê gì?"
Trình Dĩ Hoài nhíu mày: "Phó Ninh, vì cô là em gái của Phó Nguyện, kh muốn làm khó cô, nhưng thích Phó Nguyện, nếu cô còn ngăn cản chúng , đừng trách lột da cô."
Phó Vân Thời cao lớn che c trước : " nghĩ thể làm khó được Phó Ninh ? Phó Nguyện là của nhà họ Phó, nhà họ Phó chúng sẽ kh đồng ý để em ở bên ."
"Hừ, nếu nhất định ở bên cô thì ?"
kéo Phó Nguyện: "Chị, mau với em."
"Chị kh ." Phó Nguyện lùi một bước: "Hai về ."
tức giận cười.
Tại lại như vậy?
" chủ Phó, hôm nay cơn gió nào đưa tới đây." Ông chủ trường đua kho tay: "Hôm nay muốn thử một trận kh?"
???
", em kh biết đua xe."
"Chỉ thỉnh thoảng thôi."
" chủ Phó, đừng khiêm tốn, Trình cũng ở đây, hai đua một trận , đến thì cũng đã đến , chơi cho đã hãy ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.