Tôi Thề Tôi Là Một Con Mèo Tốt
Chương 10:
Hóa ra ngày xưa cô cũng là một cô gái ngoan hiền, chỉ là sau khi gặp Lục Tử Kỳ, cứ ngỡ ta thích những cô gái phong cách nổi loạn nên cô mới thay đổi thành ra như vậy.
Mèo thì khác.
Chúng sẽ kh vì thích một mà làm l dài ra hay ngắn lại hoặc đổi thành màu khác đâu.
Con , cô cũng vậy.
Nhân lúc Lục Tử Kỳ và Hứa Nhiễm đang tình tứ, lén chạy ra ngoài chơi.
M con mèo ngốc và m con ch.ó đần kia đều ngoan ngoãn nhận làm đại ca.
Lục Tử Kỳ còn chụp ảnh "gia tộc" chúng ngồi xếp hàng phơi nắng đăng lên mạng xã hội.
Hừ, cũng coi như ta biết ều, biết ai mới là vị trí trung tâm.
Đại Béo, là một con mèo lợn cam ngu ngơ.
Lần đầu tiên gặp nó là ở bên cạnh thùng rác.
vừa tuần tra xong lãnh địa, thì cái tên này đã ủn cái bụng béo của nó lăn đến, cọ vào chân .
vốn định cào một nhát cho nó bật ra nhưng bộ l cam của nó dưới nắng bóng mượt, cái bụng đói kêu ùng ục, lại còn ngốc nghếch như vậy… Chậc, thôi vậy.
tha nửa cái xúc xích Lục Tử Kỳ làm rơi xuống đất quăng cho nó.
Từ đó, nó trở thành tên đệ tử hám ăn trung thành nhất của , chủ yếu chịu trách nhiệm xí chỗ đẹp nhất cho khi phơi nắng, và dùng thân hình đồ sộ của để c gió cho .
Lão Hoàng là một chó lai Golden Retriever đã tuổi.
Ông bị què một chân sau, kh ở tòa nhà của chúng mà là chó của cụ bảo vệ ở tòa nhà bên cạnh.
Lần đầu chúng gặp nhau trên bãi cỏ, đang chậm rãi tuần tra, th m đứa trẻ trâu muốn bắt một con mèo con đang run rẩy.
Lão Hoàng rít ra tiếng cảnh cáo trầm thấp trong cổ họng, vừa cà nhắc vừa c ở giữa, lũ trẻ trâu lập tức chạy tan tác.
ngồi xổm trên tường , th lão già này cũng được.
Sau này toàn lén tha khúc xương to trong bát của đến chia cho dưới gốc cây hòe già nơi chúng hay gặp nhau.
Mặc dù kh gặm xương nhưng tấm lòng này nhận.
Còn một con mèo vằn nhỏ, tên là “Tam Khiêu”.
Gầy như que củi nhưng sức bật đáng kinh ngạc, thể nhảy lên tận ngọn cây cao nhất.
Đã nhút nhát lại sợ , chỉ dám theo và Đại Béo từ xa.
lần cô bị một con ch.ó hung dữ chặn dưới gầm xe, là đã lao tới xù l gầm gừ, dọa con ch.ó đó lùi lại.
Từ đó về sau, cô trở thành lính của , luôn ngồi trên cao c gác, phát hiện đồ ăn ngon hoặc nguy hiểm là báo động, giọng kêu the thé.
Đại Béo đã ba ngày kh xuất hiện .
Ngay cả lon pate nhập khẩu mang về cho nó cũng kh th nó đến ăn.
Kh ổn.
Lão Hoàng cũng cực kỳ lo lắng, lại lại qu chân , đuôi kẹp chặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-the-toi-la-mot-con-meo-tot/chuong-10.html.]
Trong lòng d lên nỗi sợ hãi.
chạy nh trong khu dân cư, thấp giọng kêu: “Meo…”
Kh chỉ Đại Béo biến mất, ngay cả Tam Khiêu nhút nhát nhất cũng mất tăm.
Linlin
bị mùi m.á.u nồng nặc thu hút đến khu vườn bỏ hoang trong khu dân cư, vén cành khô lá úa ra…
Là Đại Béo.
Nó cứng đờ cuộn tròn trong bùn, bộ l cam tuyệt đẹp bị m.á.u và bùn nhão nhoét vón thành một cục.
Bốn cái chân của nó đã mất sạch…
Chỗ bị cụt m.á.u thịt lẫn lộn, lộ ra xương trắng hếu, mắt và miệng trên mặt bị keo dán dính chặt.
L toàn thân dựng đứng.
Đại Béo, mày còn chưa ăn lon pate cuối cùng mà đại ca cho mày mà.
Lão Hoàng tru lên đau đớn, tiến lại gần, dùng mũi cẩn thận ủn ủn cơ thể kh còn nguyên vẹn của Đại Béo, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở đứt quãng.
tìm kiếm bóng dáng Tam Khiêu trong khu dân cư.
Cô là đứa nhút nhát nhất, bình thường th lạ là biết trốn .
nghĩ cô chắc hẳn đã trốn ở đâu đó .
Kh để kẻ xấu tìm th.
Ở một góc tối khác chất đầy rác thải xây dựng, lại ngửi th mùi m.á.u và mùi keo dán kinh tởm đó…
th Tam Khiêu.
Thân thể nhỏ xíu của cô cuộn tròn, tứ chi cũng bị chặt đứt lìa, vết cụt tr ghê rợn, trên mặt cô , mắt và miệng cũng bị keo dán dày đặc dính chặt!
ên cuồng lao về nhà.
Đạp tung cửa, lao đến chân Lục Tử Kỳ, dùng hết sức lực giằng xé ống quần ta, trong cổ họng phát ra tiếng kêu thét thảm thiết.
Lục Tử Kỳ bị sự hoảng loạn chưa từng th của dọa sợ, sắc mặt đột ngột thay đổi: “Than Đen? chuyện gì vậy!”
ta lập tức nhận ra gì đó kh ổn, chộp l áo khoác chạy theo như ên.
Trở lại góc bồn hoa.
Lục Tử Kỳ dùng đèn pin chiếu sáng…
“Ai đã làm ra chuyện này?”
Mặt ta trợn tròn, nắm đ.ấ.m siết chặt đến mức nghe th tiếng xương kêu răng rắc.
ta lập tức rút ện thoại ra báo cảnh sát nhưng kết quả thật đáng thất vọng vì thiếu bằng chứng, khó xác định.
Đêm khuya, Lục Tử Kỳ ngồi trong nhà, cầm ện thoại lên, gọi cho Tống Như Mặc.
Điện thoại được nối máy, Lục Tử Kỳ nói với tốc độ cực nh, mô tả chi tiết, địa ểm và thời gian.
Chưa có bình luận nào cho chương này.