Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Thề Tôi Là Một Con Mèo Tốt

Chương 7:

Chương trước Chương sau

Lục Tử Kỳ cúi nhặt lên, lật ra mặt sau, đó là một bức ảnh đã ố vàng.

Hứa Nhiễm 12 tuổi, buộc tóc đuôi ngựa, mặc đồng phục học sinh, ngồi xổm trong sân của trạm cứu trợ thiếu niên, trong lòng ôm một con mèo con bị gãy chân.

Và bên cạnh cô là Lục Tử Kỳ cũng non nớt kh kém, đang nhe răng cười, trong tay cầm nửa chai sữa.

Đồng tử Lục Tử Kỳ co rút, ta đột ngẩng đầu: " cùng cứu con mèo đó năm xưa là cô ?"

Hứa Nhiễm của ngày để mặt mộc, khác xa hoàn toàn với hình ảnh đầu tóc vàng hoe, xăm trổ như bây giờ.

Hứa Nhiễm mím môi, vành tai hơi ửng đỏ.

đưa tay muốn l lại tấm thẻ.

Thế nhưng Lục Tử Kỳ lại kh bu tay.

ta chằm chằm cô , ánh mắt phức tạp, một lúc lâu, đột nhiên nói khẽ: "... Cảm ơn."

Hứa Nhiễm sững sờ.

hài lòng vẫy vẫy đuôi, nhảy lên bàn bên cạnh, che giấu c trạng của .

Tối hôm đó, trong bài đăng trên tài khoản c cộng của khu phố, bức ảnh Lục Tử Kỳ ôm đứng cạnh Hứa Nhiễm đã được chia sẻ ên cuồng.

Kèm chú thích: [Cặp đôi cứu hộ xuất sắc nhất]

Kể từ sự kiện cứu trợ trong khu phố, tần suất Hứa Nhiễm đến chỗ Lục Tử Kỳ tăng vọt.

Mỗi lần đều xách theo hạt mèo nhập khẩu và pate cao cấp nặng trĩu.

tỏ vẻ hài lòng một cách kiêu sa, quấn qu túi vải bố của cô , cổ họng phát ra tiếng kêu thỏa mãn như đế vương đang duyệt cống phẩm.

Lục Tử Kỳ miệng thì nói "lại tiêu tiền linh tinh" nhưng động tác mở hộp pate thì lại nh nhẹn.

Tên ngốc này dạo gần đây còn mắc cái chứng cuồng khoe con.

Ngày nào cũng như ngày nào, chắc c đăng lên vòng bạn bè.

nằm bò trên bậu cửa sổ ngắm chim, ta chụp một tấm, chú thích "Con gái suy tư về kiếp mèo"; làm đổ cốc nước, ta chụp một tấm, chú thích "Con gái và nghệ thuật hành vi"; nằm ườn ra trên cây mèo ngủ, ta cũng chụp một tấm, chú thích "Xem giang sơn của trẫm này!"

Bên dưới toàn là bình luận: " Kỳ, con gái đẹp thật!" "Phúc tinh mèo!"

Lục Tử Kỳ xem mà khóe miệng cười toe toét đến mang tai.

Sáng hôm đó, đang trên bậu cửa sổ l.i.ế.m móng.

"Rầm!"

Một tiếng động lớn kinh thiên động địa! Cả cánh cửa lẫn khung cửa, vậy mà lại bị ta tháo tung từ bên ngoài.

bị dọa đến mức lập tức nhảy vọt từ bậu cửa sổ lên, xù l co rúm vào góc sofa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/toi-the-toi-la-mot-con-meo-tot/chuong-7.html.]

Lục Tử Kỳ bật dậy khỏi giường, mắt còn ngái ngủ, mặt mày ngơ ngác: "Ai... Thằng chó nào phá nhà tao?"

Trong làn khói bụi mịt mù, một đàn trung niên mặt mày x lét x vào.

Mục tiêu của đàn rõ ràng, ta lao thẳng đến bên giường, bàn tay to như quạt nan mang theo tiếng gió vung thẳng vào gáy Lục Tử Kỳ: "Thằng r con! Mày phản trời ! Suốt ngày kh học hành! Chẳng làm được việc gì ra hồn! Còn dám ở ngoài gây ra chuyện con cái gì à? Cái thể diện nhà họ Lục của tao đều bị mày làm mất hết !"

Lục Tử Kỳ bị đánh lảo đảo, lập tức tỉnh táo, ôm đầu chạy toán loạn khắp nhà: "Bố! Bố! Hiểu lầm! Hiểu lầm !"

ta vừa trốn vừa gào: "Con cái gì! Đó là con gái con! Một con mèo! Một con mèo thôi mà!!"

"Mèo á?"

Ông Lục khựng lại, ánh mắt hung tợn quét một vòng, cuối cùng dừng lại trên ở góc sofa.

"Thật mà! Chắc c là thật!"

Linlin

Lục Tử Kỳ giơ lên sát mũi Ông Lục: " ! Than Đen! Con gái con! Trên vòng bạn bè khoe chính là nó đó!"

Bốn chân lơ lửng: "Meo..."

Ông Lục hừ lạnh một tiếng.

Ông ta chỉ vào dái tai Lục Tử Kỳ còn đang rỉ m.á.u và m lọn tóc vàng vẫn còn dựng đứng: "Đi! Tháo hết cái bộ dạng này xuống cho tao! M cái thứ vớ vẩn trên tai gỡ ra! Nhuộm tóc lại ! Ăn mặc kh ra kh ra ngợm, chả ra cái thể thống gì cả!"

Lục Tử Kỳ lập tức ỉu xìu.

"... Con biết ."

Ông Lục vẫy tay: "Đứng đực ra đó làm gì? Lắp cánh cửa vào trước ."

Các c nhân lập tức bắt đầu làm việc.

Ông Lục lại hai bước trong nhà, ánh mắt lại quay về phía .

Ông ta im lặng vài giây, liếc nh vào nhà vệ sinh.

Sau đó, ta thò tay vào túi, mò mẫm vài cái.

Ông ta xé bao bì: "Cháu ngoan... Cháu ngoan."

"Đói kh? Ăn... Ăn kh?"

do dự ba giây, sau đó, bước tới, l.i.ế.m liếm miếng thịt bò khô trên tay ta.

Ông Lục Lục Tử Kỳ đã nhuộm tóc đen lại, tháo khuyên tai, để lộ khuôn mặt vốn th tú nhưng tràn đầy vẻ nổi loạn, sắc mặt dịu đôi chút, nhưng giọng ệu vẫn cứng rắn: "Quậy đủ thì về nhà với . Nhà kh kh nuôi nổi mày, việc gì cứ chui rúc trong cái lồng chim này học theo m cái hư hỏng kia hả? Mất mặt!"

Lục Tử Kỳ siết chặt cánh tay đang ôm : "Về nhà? Về nhà nào? Nhà của bố và phụ nữ đó ?"

"Bố, nói thẳng . Con và cô ta, bố chỉ thể chọn một. cô ta thì kh con."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...