Tôi Tìm Đến Tiểu Tam Lớn Tuổi, Bà Ta Lại Mai Mối Người Con Đẹp Trai Cho Tôi
Chương 6: 6
ta cười đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên.
dáng vẻ đó của ta, cũng thật sự muốn cười.
Chỉ là bây giờ vẫn chưa lúc.
Bọn trẻ vẫn còn chưa hoàn toàn đứng vững, mà ta thì vẫn còn biết kiếm tiền.
giả vờ như đang vô cùng tức giận, vô cùng đau khổ.
ngồi xổm xuống đất, mắt đỏ hoe mà khóc nức nở.
“Chu Thịnh, lại dám lừa , đúng là kh lương tâm!”
“ lừa thê t.h.ả.m quá !”
Chu Thịnh cúi xuống, vỗ nhẹ lên lưng .
“Vậy nên, em đồng ý kh?”
“ cũng là vì nghĩ cho sau này của em thôi, những phụ nữ bên ngoài kia chẳng qua chỉ vui chơi qua đường, tin tưởng nhất vẫn luôn là em.”
ta nói đầy chân thành.
chỉ đành đồng ý.
Kh vì thật sự bị ta uy h.i.ế.p.
Chỉ là làm như vậy, sẽ càng lợi hơn cho việc dọn đường cho tương lai của các con và cả chính .
13
Sau khi d phận “bà Chu”, bắt đầu mua sắm ên cuồng.
Những bộ quần áo, túi xách, trang sức trước đây kh nỡ mua, bây giờ cứ như kh mất tiền mà khuân từng đợt về nhà.
Dù Chu Thịnh đề phòng trong chuyện tài sản, nhưng tiền tiêu thì ta vẫn cho thoải mái.
“Kh ngờ Chu Thịnh lại thích kiểu này thật đ, chị à, chị nhất định cẩn thận, tr thủ vớt được bao nhiêu thì vớt.”
“Giờ hơn nửa là chị cũng chẳng sinh được nữa , sau này nếu ta ly hôn với chị, nhất định đòi thật nhiều tiền.”
Sau khi biết và Chu Thịnh đã kết hôn, Ngô Niệm Kỳ còn đặc biệt gọi ện nhắc như vậy.
M năm nay cô ta du lịch khắp nơi, chẳng ai biết cô ta đang ở đâu.
Đối với bọn trẻ thì cũng chẳng khác gì, vì dù bao năm nay, tất cả đều là do một tay nuôi lớn.
Con cả với con thứ hai thì kh cần nói nhiều.
Ngay cả đứa út cũng đã sớm coi là mẹ ruột.
Thế nhưng chúng lại chẳng m tình cảm với Chu Thịnh.
Khi ta kh ở nhà, bốn mẹ con chúng vui vẻ hòa thuận biết bao.
Nhưng chỉ cần ta vừa về, bọn trẻ lập tức im lặng, chẳng ai dám nói gì.
“Chu Kế, Chu Thừa, Chu Nghiệp, hôm nay mẹ một chuyện quan trọng muốn nói với các con.”
Sau khi Chu Nghiệp, đứa út, tròn mười bốn tuổi, quyết định nói hết toàn bộ chân tướng cho các con biết.
Cứ tiếp tục xa cách với Chu Thịnh như thế này mãi thì kh ổn.
“Mẹ à, thật ra bọn con biết từ lâu .”
Sau khi kể xong đầu đuôi mọi chuyện, đứa con cả là lên tiếng trước.
“Từ bé đến lớn mẹ là thương bọn con nhất, bọn con lại càng ngày càng giống mẹ, đến cả nhóm m.á.u cũng giống nhau.”
“Lúc mẹ sinh em trai, bọn con đã biết .”
Đứa thứ hai khẽ nói.
Quả nhiên vẫn là con gái, tâm tư thật sự tinh tế hơn nhiều.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc đứa út kéo nhẹ vạt áo nói.
“ trai với chị gái đã nói với con từ lâu , con là con ruột của mẹ, còn họ cũng là trai chị gái ruột của con.”
“Mẹ ơi, cảm ơn mẹ đã sinh ra con, còn cho con những chị tốt như vậy, con thích mái nhà này.”
Thái độ của các con khiến kinh ngạc đến sững sờ.
“Các con… các con tiếp nhận chuyện này tốt đến vậy ?”
Ban đầu còn lo chúng sẽ khó chấp nhận, kh ngờ lại rộng lòng đến thế.
“Mẹ à, mẹ đâu làm sai ều gì, làm sai là Chu Thịnh, là ta lỗi với mẹ.”
“Đúng vậy đó mẹ, mẹ cũng quyền tìm hạnh phúc của riêng , mẹ là nữ chính mạnh mẽ của đời .”
“Đúng thế, nếu kh vì Chu Thịnh tiền, bọn con còn lười gọi ta là ba.”
Ba đứa trẻ nói câu nào ra câu n, rõ ràng mạch lạc.
“Vậy ra, các con kh sợ Chu Thịnh, mà là ghét ta ?”
bỗng nhiên nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
“Vâng.”
Ba đứa đồng th đáp.
vỗ đùi một cái.
“Các con kh thể như vậy được!”
“Kể từ hôm nay trở , tất cả coi ta như cha ruột mà đối đãi.”
14
Sau khi bọn trẻ hiểu được nỗi khổ tâm của , bầu kh khí trong nhà lập tức đổi khác hoàn toàn.
“Ba ơi, ba về ạ? Ba vất vả !”
“Daddy ơi, con gái nhớ ba lắm, ba mệt kh? Để con bóp vai cho ba nhé.”
“Ba ơi, ba uống trà ạ.”
Chu Thịnh từ c ty trở về, được bọn trẻ vây qu nịnh nọt, dỗ dành, khóe miệng cười gần như kéo đến tận mang tai.
ta thoải mái ngả lưng trên chiếc ghế sofa ện, uống trà do đứa út pha, tận hưởng bàn tay con gái bóp vai cho .
Nhưng đôi mắt thì vẫn luôn chằm chằm vào mà cười.
“Thế nào, cô ghen tị lắm đúng kh?”
“Cô vất vả cực khổ nuôi chúng lớn thì đã , cuối cùng chẳng chúng vẫn thân với hơn ?”
Khi bọn trẻ kh ở nhà, ta nói với như vậy.
“ là ba của chúng, chúng thân với cũng là chuyện bình thường.”
“Nhưng dù cũng là một tay nuôi chúng khôn lớn, chúng đối với chắc c vẫn tình cảm.”
giả vờ tự dối mà nói.
Chu Thịnh nghe xong thì lắc đầu.
“ nói là phụ nữ các cô đúng là ngốc, suốt ngày chỉ biết kể nuôi con vất vả thế nào, nhưng vấn đề là, cái sự vất vả đó ai nhớ cho cô đâu?”
“Trẻ con đâu nhớ hồi nhỏ cô bế bồng, chăm sóc chúng thế nào, thứ chúng nhớ chỉ là những chuyện xảy ra khi chúng đã lớn.”
ta nói kh sai.
Phần lớn mọi đều kh nhớ nổi những chuyện trong giai đoạn sơ sinh hay ấu thơ của .
Chúng sẽ kh nhớ được, là ai từng ôm chúng dỗ dành giữa đêm khuya.
Cũng sẽ kh nhớ được, là ai vì chúng mà rụng hết nắm tóc này đến nắm tóc khác.
Cho nên đàn mới thường bỏ mặc con cái lúc chúng còn nhỏ, đợi đến khi chúng lớn lên, bắt đầu ký ức , mới xuất hiện để dẫn chúng chơi, tỏ ra là cha tốt.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.