Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 114:
Phần lớn phụ nữ ở khu nhà ở này đều chỉ dùng bánh xà phòng th thường, một bánh dùng dè xẻn còn thể kéo dài cả năm. Vậy mà, Cố Dục Hàn lại nghĩ tới chuyện nhờ đến Hải Thị mua cho cô những món đồ xa xỉ này.
Hà Loan Loan cảm th một sự ngọt ngào ấm áp lan tỏa trong lòng, cô hơi nhếch khóe môi, trân trọng nhận l món quà như bảo bối: “Đương nhiên là dùng , em cũng quà cho đây, đưa tay ra sau lưng .”
Cố Dục Hàn hơi nhướng mày, làm theo. Hà Loan Loan vòng ra sau lưng, cẩn thận đeo chiếc đồng hồ mới to kia lên cổ tay .
đàn chỉ cảm th cổ tay hơi lạnh. Khi rụt tay về, một chiếc đồng hồ hiệu Thượng Hải mới tinh đã xuất hiện! Vừa đã biết đây là một món đồ cao cấp, đáng giá!
Hà Loan Loan mỉm cười: “ thích kh?”
Đôi mắt Cố Dục Hàn ánh lên vẻ cuồng nhiệt, giọng nói khàn khàn: “Thích.”
đôi môi mềm mại của cô, chỉ muốn cắn nhẹ lên đó ngay lúc này.
Đương nhiên là thích, dù cô chỉ quấn một cành cây lên tay thì vẫn th vô cùng quý giá!
Cả hai đều đang lâng lâng như bay bổng, vai kề vai tới nhà Đoàn trưởng Hạ.
Lúc này, nhà Đoàn trưởng Hạ đang náo nhiệt, kh ít đồng chí tới tiễn đưa.
Trong số đó một tên Dương Ba, hiện đang là Do trưởng. Vừa th Cố Dục Hàn tới cửa, Dương Ba đã tỏ vẻ sầu não nói với Đoàn trưởng Hạ: “Tiếc là kh được một tốt, cũng chẳng cha nào giữ chức vụ quan trọng trong bộ máy! Đoàn trưởng Hạ, đời này của chắc chỉ thể đến đây mà thôi!”
Đoàn trưởng Hạ khẽ cau mày.
Những đồng chí khác trong phòng cũng phụ họa theo: “Lão Dương nói ! Ai mà kh biết trong số chúng ta, là x pha liều mạng nhất! Nhưng mà đua kh lại '' nhà ta đâu nhé, tuy vậy trong lòng các đồng chí ở đây đều hiểu rõ sự cống hiến của . Đoàn trưởng Hạ, nói đúng kh?”
Sắc mặt Cố Dục Hàn lập tức tối sầm lại.
Hà Loan Loan cũng theo bản năng cảm th những này đang cố tình gây chuyện.
Trong phòng, Đoàn trưởng Hạ bực bội nói: “Dương Ba! đã uống say ! cẩn trọng lời nói!”
Nhưng Dương Ba vẫn kh phục đáp: “Đoàn trưởng Hạ, sắp chuyển c tác , trước giờ cứ kh cho nói, cứ bảo tự nỗ lực nâng cao bản thân! Nhưng đây liều mạng cống hiến cũng kh bằng ta biếu cấp trên một bình rượu! Lần đó tận mắt th, lúc vị Thủ trưởng kia đến thăm đơn vị đóng quân này, ta đã mang theo một bình rượu tới... Ha ha, Đoàn trưởng trẻ tuổi nhất! Ha ha ha, thế giới này còn c bằng nữa ?!”
Nghe những lời này, lửa giận trong lòng Hà Loan Loan cũng dần bốc lên!
ta đang ám chỉ Cố Dục Hàn dựa vào gia thế mới được thăng chức hay ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhưng theo cô biết, Cố Dục Hàn chưa từng mượn sức bất kỳ ai trong nhà!
hoàn toàn dựa vào năng lực của bản thân để leo lên được vị trí này.
Thế nhưng chỉ vì một làm thủ trưởng mà tất cả mọi đều cho rằng những gì đạt được ngày hôm nay đều là nhờ vả.
Cô đang định bước vào để l lại c bằng cho Cố Dục Hàn thì đã nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, khẽ nói: “Chờ một lát.”
Sau đó, Cố Dục Hàn cầm theo gói thuốc dán đã chuẩn bị để tặng Đoàn trưởng Hạ, bước vào phòng.
Tiếng nói chuyện trong phòng đột nhiên im bặt. Đoàn trưởng Hạ nh chóng đứng lên: “Đồng chí Cố, đến ? Mau mau, ngồi xuống cùng nhau làm một chén!”
Vẻ mặt Cố Dục Hàn lạnh băng, kh vẻ gì là vui vẻ.
Dương Ba khinh khỉnh qua: “Đồng chí Cố, đây là thứ gì vậy? Để em ở đây mở mang tầm mắt nào. Gia thế tốt, quà tặng Đoàn trưởng Hạ chắc c là hàng quý, kh giống lũ chúng đây, chỉ thể cùng Đoàn trưởng Hạ nâng hai ly rượu trắng.”
Cố Dục Hàn đưa gói đồ trong tay cho Từ Ái Hoa, vợ Đoàn trưởng Hạ, khẽ cười: “Thật ra cũng kh đồ vật quý giá gì, chỉ là thuốc dán vợ tự làm, hiệu quả trong việc ều trị phong thấp. Lão Hạ, dùng thử xem .”
Đoàn trưởng Hạ thầm thở phào, vội vàng nói: “ , biết là đàng hoàng, sẽ kh làm những chuyện bậy bạ đó. Căn bệnh phong thấp này của cứ vào đ là lại tái phát, quả thật vô cùng đau đớn. Đêm nay sẽ dùng thử ngay!”
Đoàn trưởng Hạ nói xong liền trừng mắt Dương Ba: “Dương Ba! còn uống nữa à! Thật là kh biết nói năng thế nào cho !”
Dương Ba cười nhẩy một tiếng, lại cúi đầu uống rượu.
Ánh mắt sắc lạnh của Cố Dục Hàn quét qua, Đoàn trưởng Hạ thầm biết là kh ổn. Quả nhiên ngay sau đó, giọng nói lạnh lùng của Cố Dục Hàn vang lên: “Do trưởng Dương đã kh vừa mắt thì nên nghĩ cách xử lý , ở đây uống rượu giải sầu thì ý nghĩa gì chứ? Đã cùng là đàn với nhau, kh phục thì cứ ra mặt, chọn một phương thức, chúng ta so tài một lần!”
Dương Ba lập tức vỗ bàn quát: “Được thôi! Ra đấu một trận!”
Hà Loan Loan hoảng sợ. Từ Ái Hoa nh chóng kéo tay cô giải thích. Bà còn chưa kịp nói hết lời thì đám đàn trong nhà đã ầm ầm chạy ra ngoài!
Nhóm nối đuôi nhau chạy tới sân thể dục, cứ như thể đang kéo bè kéo lũ đánh nhau!
Hà Loan Loan và Từ Ái Hoa cũng nh chóng theo sau.
Tim cô đập thình thịch, thầm nhủ trong lòng, hôm nay ai dám ức h.i.ế.p đàn của cô, cô nhất định sẽ đánh cho đối phương răng rơi đầy đất!
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.