Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài

Chương 117:

Chương trước Chương sau

Cố Dục Hàn cụp đôi mắt sâu thẳm, an tĩnh Hà Loan Loan.

thích cô, cũng hoàn toàn tin tưởng cô.

Cho dù cô làm chuyện gì, vẫn luôn ủng hộ cô.

Cho dù biết cách làm của cô bất đồng với những nguyên tắc cứng nhắc của .

Nhưng chỉ cần cô thể vui vẻ, cũng nguyện ý.

“Em cứ việc làm , kh ý kiến.” hôn một cái lên vầng trán của cô.

Khóe môi Hà Loan Loan lộ ra nụ cười tươi rói: “Được.”

Thời tiết càng ngày càng lạnh, trạm trú quân bên này đã đón vài trận tuyết, ai n đều kh muốn ra ngoài.

Bộ đội hằng ngày tham gia huấn luyện, nhưng thân nhân của bọn họ, đặc biệt là trẻ nhỏ đều tận lực trốn trong nhà.

Số thuốc dán trị phong thấp Hà Loan Loan ều chế cho Đoàn trưởng Hạ, chỉ mới dùng hai lần đã th hiệu quả rõ rệt. Trước đây mỗi lần cơn đau phát tác là một đêm tỉnh giấc nhiều lần, sau khi sử dụng thuốc là thể ngủ một mạch đến hừng đ.

ấy thường xuyên giới thiệu loại cao dán trị phong thấp này cho các đồng chí mắc bệnh, vì thế càng ngày càng nhiều tìm đến mua thuốc của Hà Loan Loan.

Kh ít sau khi mua xong lại tiếp tục mua thêm để gửi về cho thân nhân ở quê.

Hà Loan Loan nhờ vào việc bán cao dán này, trong một khoảng thời gian ngắn đã kiếm được hơn hai trăm đồng.

Cứ cách khoảng một tuần là cô đích thân một chuyến lên thành phố. Cô ra vẻ mua dược liệu, sau khi mua về vẫn chừa lại một phần để ều chế thủ c tại nhà, kh thể mang toàn bộ nguyên liệu sẵn trong kh gian ra dùng được.

Sáng thứ Bảy, trời nắng h, Hà Loan Loan rời giường dùng bữa từ sớm, sau đó sửa soạn tươm tất muốn ra cửa.

Hà Linh Linh rửa bát xong cũng nh chóng chạy theo: “Loan Loan, hôm nay cũng muốn cùng cô lên thành phố.”

Hạ Quân nhíu mày: “Cô vào thành phố làm gì? Loan Loan cần mua dược liệu.”

Hà Linh Linh cười nói: “Con muốn mua một ít len sợi, đan hai chiếc mũ cho Chính Chính và Phỉ Phỉ.”

Hạ Quân kh nói gì thêm, đành mặc kệ cô ta.

Chỉ một chiếc xe khách chuyên tuyến chạy vào thành phố. Hà Loan Loan lên xe, quay hẳn ra băng ghế cuối ngồi, kh thèm để ý đến Hà Linh Linh.

Mà Hà Linh Linh lại liếc cô một cái, khẽ mỉm cười đắc ý, nắm chặt dây ba lô.

M ngày trước, Trần Thúy Hoa đã rời khỏi nhà, l d nghĩa về quê thăm thân.

Mọi chuyện sẽ được định đoạt trong hôm nay.

Sau này cô ta sẽ kh còn nơm nớp lo sợ chân tướng bị bại lộ, thân phận bị ph phui nữa!

Chiếc xe thong thả lăn bánh, tuyết phủ trắng xóa trời đất, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Bình thường chỉ mất một tiếng đồng hồ nhưng hôm nay lại tốn hết hai tiếng vì đường trơn trượt.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mà lúc này cũng đã tới giờ dùng bữa trưa.

Tài xế Tiểu Vương nhắc nhở mọi : “Thời tiết này kh tốt, mọi nh chóng quay lại. Nếu kh chiều về muộn, trời sập tối sẽ dễ xảy ra chuyện kh hay ngoài ý muốn.”

Mọi trên xe đều đồng ý, nh chóng phân c nhau mua những thứ cần dùng.

Vì thời tiết quá mức lạnh giá mà kh ít cửa hàng đã đóng cửa nghỉ sớm.

Hà Linh Linh chạy vội theo: “Loan Loan, trời lạnh quá, chúng ta ăn một chén miến cải trắng cho ấm !”

Hà Loan Loan quay đầu yên lặng cô ta, sau đó cũng cười nhạt: “Được thôi.”

Hai hiếm khi cùng nhau ra quán ăn cơm. Hà Linh Linh nghĩ chắc là do trời quá lạnh nên Hà Loan Loan mới đồng ý dứt khoát như vậy.

Hai bát miến cải trắng khói bốc nghi ngút nh đã được bưng ra.

Hà Linh Linh chủ động l món: “Loan Loan, cô ngồi , trời lạnh quá, để l thức ăn!”

Cô ta lướt qua Hà Loan Loan, mà Hà Loan Loan cũng chỉ khẽ mỉm cười kh nói gì.

Miến đã được bưng lên. Hà Linh Linh đẩy một phần trong đó cho Hà Loan Loan: “Bát này nhiều miến hơn, cô ăn .”

Hà Loan Loan gật đầu: “Được.”

Bỗng nhiên, kêu lên: “Ai vứt tiền ở đây vậy?”

Hà Linh Linh theo bản năng quay đầu lại.

Số tiền đó chính là do Hà Loan Loan cố ý ném ra, ngẫu nhiên bị ta phát hiện, cũng kh ai biết là của ai.

Nhưng Hà Linh Linh lại lên tiếng: “ thể là làm rơi! Vừa nãy qua đó l miến, kh để ý.”

nhặt tiền cô ta chăm chăm nhưng cuối cùng cũng đưa lại số tiền đó cho Hà Linh Linh.

Trong lòng Hà Linh Linh thấp thỏm nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh nhét số tiền kia vào túi.

lẽ là vì số tiền bất ngờ kia làm cô ta phân tâm, mà kh nhận ra bát miến trước mặt đã sự khác biệt.

Ăn xong bát miến, cả hai đều cảm th toàn thân ấm lên.

Hà Loan Loan lập tức muốn đến tiệm dược liệu mua đồ, Hà Linh Linh lại nói cô ta muốn tới hàng len sợi.

Hướng của hai vốn dĩ trái ngược nhau, nhưng Hà Loan Loan lại luôn cảm nhận được bóng bám theo sau lưng .

Lúc cô quay đầu lại thì kia lập tức lảng tránh.

Hà Loan Loan chớp mắt một cái, bước chân vào tiệm dược liệu.

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...