Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 141:
Hứa Đồng liếc qu sân nhà họ Cố, giọng hậm hực hừ lạnh: “Hà Loan Loan, chuyện cũ đã kh truy cứu cô, nhưng từ nay về sau cô ngậm miệng lại cho ! Lão Dương nhà cưng chiều lắm, nếu mà mệnh hệ gì, sẽ kh tha cho cả nhà m đâu!”
Hà Loan Loan cô ta, nói thẳng: “Cút ngay.”
Hứa Đồng sửng sốt, sắc mặt đỏ bừng: “Cô thì gì đặc biệt hơn ! Đoàn trưởng thì cao hơn do trưởng được bao nhiêu đâu chứ? Cùng ăn lương nhà nước cả thôi! Nói kh chừng ngày nào đó Lão Dương nhà sẽ thăng chức! chỉ là tới cảnh cáo cô thôi! nói cho cô biết, nghe Lão Dương bảo Cố Dục Hàn cũng chẳng tên đàn tốt đẹp gì, chỉ cô mới th ta tốt! Kh biết ta đã lả lơi với biết bao nhiêu cô gái , ở đại viện này ai kh biết, phụ nữ thích Cố Dục Hàn nhiều như vậy, cô thật cho rằng ta là thứ ngồi trong mật ngọt mà lòng kh loạn ...”
Hà Loan Loan bu đồ đạc trong tay, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo: “Tao chỉ lo thu dọn đồ đạc lặt vặt trong nhà, suýt nữa quên mất kh dọn dẹp... mày!” Cô dứt lời, giơ tay tát Hứa Đồng một cái thật mạnh!
Chát!
Âm th vang vọng cả sân!
Nửa bên mặt Hứa Đồng tê dại, thù mới hận cũ gộp lại, cô ta giơ tay muốn đánh trả!
Nào ngờ vừa mới giơ tay lên thì cô ta đã bị nào đó bắt l bả vai ném thẳng ra ngoài.
Lực đạo quá mạnh, cô ta bị ném thẳng ra khỏi cửa chính, ngã sõng soài dưới sân đất nện, kêu lên đau đớn, cả ê ẩm!
Cố Dục Hàn tỏa ra hơi lạnh thấu xương, ánh mắt lạnh lùng tựa như muốn nuốt chửng khác: “Cút ngay!”
Hứa Đồng sợ tới mức cũng kh dám đôi co, tròng mắt đảo loạn, bò dậy rời .
Cô ta càng nghĩ càng giận, mặt ăn một bạt tai, trên đã tím x vài chỗ, nhưng hiện tại cô ta chỉ mới kết hôn với Do trưởng Dương, tình cảm còn chưa sâu đậm, nào dám tố khổ? Chỉ thể chịu đựng, nghĩ chờ ngày nào đó tìm được cơ hội, nhất định sẽ trả thù!
Một cái tát kia của Hà Loan Loan khiến Hứa Đồng thành thật m ngày.
Cố Dục Hàn lại cảm th khó hiểu: “Cô ta nói xấu như thế, em kh nghi ngờ chút nào ? Kh hỏi l một câu à?”
Hà Loan Loan , hơi cạn lời: “ à...”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô muốn nói lại thôi, quả thật ngượng ngùng kh thể thốt nên lời.
Cố Dục Hàn vẫn cứ truy hỏi: “ làm cơ?”
Hà Loan Loan thở dài, chẳng còn cách nào khác, đành lườm nguýt nói: "Cứ ngày nào về nhà là y như rằng... Nếu bản lĩnh ra ngoài kiếm chuyện, em đây cũng bái phục luôn đ."
Lời này khiến Cố Dục Hàn bật cười sảng khoái. đương nhiên sẽ kh làm bậy, trong lòng chỉ chứa mỗi cô.
Sực nhớ tới việc quan trọng, ghé sát nói nhỏ với cô: " vừa tra được một việc, là chuyện của cha em. Việc cha em bỗng dưng mất tích năm xưa kh là kh nguyên nhân, mà là bị cơ quan an ninh đưa . Ông tham gia vào một kế hoạch trọng yếu, nên mới biệt vô âm tín nhiều năm như vậy. Nhưng nghe được tin hành lang, lẽ trong năm nay sẽ tin tức."
Chiếc sạn trong tay Hà Loan Loan khựng lại. Cô đã trọng sinh một lần, tất nhiên biết rõ chuyện này.
Nhưng cô chưa từng nhắc đến, mà Cố Dục Hàn lại chủ động dò la, việc này khiến cô vô cùng cảm động.
"Thật vậy ? Vậy thì còn gì bằng!" Hà Loan Loan cố gắng che giấu cảm xúc thật, lộ ra nụ cười rạng rỡ.
Cô thật lòng mong chờ ngày cha cô trở về. Nếu ngày thật sự trở lại, cô nhất định bù đắp hết thảy những năm tháng thiếu thốn tình cảm gia đình!
Hà Loan Loan quay sang hướng dẫn Cố Dục Hàn: "Được , dọn đồ ăn ra bàn , thể ăn cơm được ."
M món dọn lên trước đều là bà Hạ Quân làm, Hà Loan Loan chỉ phụ trách món trứng tráng cuối cùng.
Mọi đang vui vẻ chuẩn bị dùng cơm thì đột nhiên hai vị khách kh mời mà đến.
Cố Viêm Lâm đưa Hà Linh Linh tới, trong tay ta xách đầy những túi lớn túi nhỏ.
Nụ cười trên mặt Hạ Quân nháy mắt tắt hẳn: "Các đến đây làm gì?"
Cố Viêm Lâm vẫn giữ vẻ mặt nhã nhặn đáng ghét: "Mẹ, chẳng lẽ chỉ qua một đêm mà chúng ta đã xem nhau như kẻ thù ? Con tới đón Chính Chính và Phỉ Phỉ về, dù con cũng là cha ruột của hai đứa nhỏ."
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.