Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 145:
Chuyến thật sự là quá lạnh và gian khổ. Hoàn cảnh trên xe lửa cũng khắc nghiệt kh kém. Cố Viêm Lâm muốn trả thêm tiền để mua vé giường nằm (ngọa phô), nhưng lại chỉ còn vé đứng (vô tòa).
ta gần như đứng suốt ba ngày ba đêm ròng rã, cuối cùng cũng tới được Hải Thị. Cả đoạn đường này, ta gần như đã biến thành một kẻ ăn mày: râu ria xồm xoàm, mặt mày gầy gò hốc hác, cả bốc mùi mồ hôi và bụi bặm khó chịu! Lúc đứng trên tàu còn bị say xe vật vã, quả thật là một cực hình!
Nghĩ tới cái két sắt chứa đầy vàng bạc châu báu đang chờ, ta cắn răng chịu đựng tất cả.
Vừa tới Hải Thị, Cố Viêm Lâm lập tức bỏ tiền tắm gội, thay quần áo sạch sẽ, ăn vội vàng một bữa cơm cho chắc bụng tìm tới C ty Bảo hiểm Thịnh Xương. ta biết một số tài sản quan trọng của Hạ Quân đều được cất giữ ở đây.
Cố Viêm Lâm trịnh trọng liên hệ với Giám đốc Chu của c ty bảo hiểm.
Giám đốc Chu th Cố Viêm Lâm, lập tức cười tươi niềm nở, vội vàng bắt tay với ta.
Cố Viêm Lâm đưa ra một bức thư ủy thác giao quyền thừa kế tài sản cho quản lý. Quản lý Chu xem xét một lượt: “Đây quả là bút tích của bà Hạ Quân, ngài là con trai của bà ? cũng từng nghe d ngài. Bên phía chúng một chiếc chìa khóa, bên phía bà Hạ Quân cũng . Nếu hai chiếc khớp nhau, chúng thể bàn giao két sắt cho ngài.”
Cố Viêm Lâm cười ôn hòa: “Chìa khóa ? .”
ta l chìa khóa ra, Quản lý Chu khách sáo đưa Cố Viêm Lâm l két sắt.
Chẳng m chốc két sắt đã được mở. Bên trong là một chiếc hòm gỗ nhỏ, màu cánh gián, tr vô cùng tinh xảo và xa hoa.
Cố Viêm Lâm bình tĩnh nhận chiếc hòm. Ra khỏi phòng, ta lập tức tìm một góc khuất, kích động mở nó ra.
Tiền mặt, vàng thỏi, châu báu... những thứ ta hằng mong chờ! Nhưng đúng khoảnh khắc chiếc hòm được mở, một tiếng “rầm” như sấm sét vang lên trong đầu ta!
Bên trong hòm rỗng tuếch, chẳng thứ gì quý giá, chỉ vỏn vẹn m quyển sổ ghi chép cũ kỹ!
ta mở sổ ra, đó là nhật ký của Hạ Quân. Nó ghi chép chuyện của Cố Viêm Lâm và Cố Dục Hàn từ lúc mới sinh cho đến năm sáu tuổi, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, chi chít trong m quyển!
Tiền đâu? Rốt cuộc tiền bạc ở đâu chứ!
Cố Viêm Lâm nghiến răng kèn kẹt, gầm lên: “Lão tử chạy đến tận đây! Tốn bao nhiêu c sức! Tiền đâu!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ta đ.ấ.m mạnh xuống bàn một cái, ên cuồng xé nát m quyển nhật ký đó!
Đôi mắt đàn đỏ ngầu, ta siết c.h.ặ.t t.a.y vào mép bàn, trong lòng dâng trào hận ý! ta thề sẽ kh bu tha bất cứ ai trong nhà họ Cố!
Sau nhiều ngày gió bấc thổi mạnh, mưa tuyết kéo dài kh dứt, cuối cùng thời tiết cũng chuyển sang khô ráo hơn.
Cố Dục Hàn ra ngoài thực hiện một nhiệm vụ, trong nhà chỉ còn lại Hà Loan Loan và Hạ Quân.
M ngày nay, Hạ Quân đã nhận được tin tức về thầy thuốc Đ y già bà quen. Ông hiện đang làm nghề bốc thuốc gần Tây Lâm. Vì tình giao hảo giữa hai họ khá tốt, nếu Hà Loan Loan muốn theo học Đ y thì sẽ thuận lợi.
Hạ Quân nôn nóng muốn giúp Hà Loan Loan liên hệ với vị thầy thuốc kia, nhưng cô lại tinh ý phát hiện ra tay mẹ chồng vấn đề. Ban đầu Hạ Quân còn cố giấu giếm, nhưng Hà Loan Loan vẫn nh chóng nhận ra!
Hạ Quân vốn là tiểu thư lá ngọc cành vàng, sống trong nhung lụa, đến tận năm bốn mươi m tuổi mới lần đầu bị nứt nẻ da tay.
Nứt nẻ da tay là một nỗi khổ sở kh hề nhỏ, đặc biệt đối với những phụ nữ ngày ngày đụng đến nước và làm việc nhà, đúng là một kiểu khổ hình! Khi mùa đ đến , vết nứt cứ tái phát, thật sự kh thể lành được.
Bị phát hiện, Hạ Quân vội giải thích: “Ôi chao, cái này là gì đâu. Lúc mẹ mua thức ăn th , phụ nữ ở cái vùng lạnh giá này ai mà chẳng bị nứt da tay? Mẹ th họ ai cũng bị hết! Chỉ cần chờ đến mùa xuân ấm áp là da sẽ tự lành thôi mà.”
Hạ Quân cũng kh định ở lại đây quá lâu, đơn giản vì bà chịu kh nổi kiểu thời tiết khắc nghiệt này.
Hà Loan Loan hiểu rõ nứt da khó chịu đến mức nào, trời ấm lên một chút là sẽ ngứa ran. Cô liền nói: “Mẹ, trước đây con tự làm một ít thuốc mỡ trị nứt da. Mẹ dùng hết cho khỏi bệnh chúng ta hẵng tìm vị thầy thuốc kia ạ.”
Hạ Quân quả thực đang phiền lòng vì đôi tay nứt nẻ, nên bà lập tức đồng ý.
Một lát sau, Hà Loan Loan mang lọ thuốc mỡ trị nứt da hoàn hảo ra. Hạ Quân là đầu tiên dùng thử, ều thần kỳ là sau khi bôi, cơn ngứa lập tức được ngăn chặn, miệng vết thương chỗ da bị nứt nẻ hầu như chỉ sau ba ngày đã chuyển biến tốt, da thịt kh còn bị mưng mủ hay rách toạc nữa.
Vì hiệu quả quá tốt, Hà Loan Loan nh chóng đưa số kem trị nứt da này đến Trạm Y tế để bán, giúp những đang chịu đựng chứng nứt nẻ giải quyết phiền toái. Cô kh ngờ mặt hàng này lại bán chạy đến vậy!
Ai n trong khu nhà ở này đều đổ xô mua, vừa mới tung ra đã được ta mua sạch sẽ!
Thậm chí Do trưởng Dương cũng đã mua kem trị nứt da về. Buổi tối, Hứa Đồng vừa rửa chân xong, th hộp kem trị nứt da của Do trưởng Dương thì kh nhịn được hỏi: “Cái này mua ở đâu vậy ? Dùng hiệu quả kh?”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.