Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 158:
Nhưng Hà Loan Loan lại kh cơ hội nói chuyện ngay với Cố Dục Hàn. đột nhiên nhận được một mệnh lệnh, lập tức lên đường chấp hành nhiệm vụ tối cao cực kỳ quan trọng. Chính do trưởng Tần chạy tới báo cho cô biết chuyện này, và cũng kh biết khi nào Cố Dục Hàn mới trở về.
Bản thân cô còn chưa nghĩ kỹ dùng cách nào để nói cho Cố Dục Hàn nghe chuyện này là tốt nhất.
Nếu muốn tin tưởng, cô kể cho nghe chuyện đã sống lại, thậm chí là chuyện n trường trong kh gian riêng của cô.
Hà Loan Loan chút do dự. Cố Dục Hàn tốt, nhưng tính từ lúc họ kết hôn đến bây giờ cũng chỉ mới được vài tháng. mợ là thân cận nhất mà còn thể hãm hại cô, vu khống cô, hại c.h.ế.t cô, nên bây giờ Hà Loan Loan kh dám tin tưởng bất kỳ ai một cách hoàn toàn.
Vừa hay cô thể nhân lúc Cố Dục Hàn vắng nhà, suy nghĩ cho kỹ xem nên làm thế nào mới tốt.
Dù Chính Chính và Phỉ Phỉ cũng đang ở đây, cô kh cần lo lắng Cố Viêm Lâm sẽ tổn thương bọn nhỏ.
Vì bán cao trị nứt da kiếm được kh ít tiền, Hà Loan Loan dắt theo Hạ Quân, Chính Chính và Phỉ Phỉ vào thành phố một chuyến. Bốn ghé tiệm ăn một bữa thật ngon, mua một ít quần áo mới, sách vở, cùng vài món đồ chơi lặt vặt.
Hà Loan Loan còn đến xưởng thuốc ở thành phố Tây Lâm một chuyến, cô dự định đàm phán chuyện kinh do cao trị nứt da.
Nếu chỉ dựa vào một cô để sản xuất mặt hàng này thì quá mệt mỏi và kh thể mở rộng quy mô.
Cô đã cải tiến được c thức ều chế mới từ c thức cũ, cho dù kh sử dụng nước thần và dược liệu trong kh gian riêng thì cũng thể làm ra được loại cao trị nứt da chất lượng cao.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ai ngờ, một vị trưởng ban họ Tang của xưởng thuốc An Khang ở thành phố Tây Lâm vừa th cô đã tỏ vẻ khinh thường mà nói: “M thứ thuốc linh tinh kh rõ này mà cũng đòi đưa tới xưởng chúng ? Nơi này của chúng chỉ sản xuất thuốc chính quy, đã được các nhà khoa học nghiên cứu bài bản! Cô là cái thá gì? Mau cút !”
Hà Loan Loan còn chưa kịp nói gì thì Hạ Quân đã tức giận x lên: “Thái độ của cô là thế nào hả! Cô là ai! Bản thân kh kiến thức mà còn lớn tiếng ồn ào! Xã hội bây giờ nhiều tài giỏi đến từ những nơi thâm sơn cùng cốc! Loại vô tri kh biết xa như cô mà phát triển được xưởng thuốc An Khang này mới là chuyện lạ đó!”
Trưởng ban Tang lập tức nổi giận đùng đùng: “Thái độ của đ! Thì nào! kh cần thuốc của m , kh biết từ đâu lại mò tới một đám ngu ngốc! Đúng là đen đủi!”
Cô ta nói xong thì quay lưng bước vào xưởng thuốc, sai mau chóng đóng cửa lại.
Chính Chính cũng kh nhịn được lên tiếng: “Thím nhỏ, này thật kh lễ phép chút nào!”
Phỉ Phỉ ở một bên đang ăn hồ lô ngào đường, cũng phụ họa: “Hừ! Kh thèm chơi với cô ta!”
Hà Loan Loan gương mặt bầu bĩnh dính đầy đường phèn của Phỉ Phỉ, cười tươi: “Mẹ ơi, chúng ta đừng bận lòng. Đâu chỉ xưởng thuốc của riêng họ, bên cạnh kh vẫn còn xưởng thuốc Trường Ninh đó ? Chúng ta cứ hỏi thử một phen. Dù , đây là thiệt hại của họ, chứ của chúng ta đâu.”
Nghe con dâu nói thế, Hạ Quân cũng th chí lý, thầm cười nhạo những kẻ ngu xuẩn, mắt mà kh th núi Thái Sơn!
May mắn thay, thái độ của phụ trách xưởng thuốc bên kiaTrưởng ban Triệuthật sự dễ chịu hơn nhiều. chăm chú nghe Hà Loan Loan trình bày về c hiệu và quy trình bào chế của loại thuốc mỡ trị nứt da, mỉm cười ôn hòa: “Thế này , cô để lại cho một hộp. Vừa hay tay cũng đang bị nứt nẻ. sẽ mua lại của cô để tự dùng thử trước. Cô cứ để lại địa chỉ, nếu quả thực dùng tốt thì sẽ tìm đến cô. Lúc đó, chúng ta sẽ thương lượng chuyện sản xuất đại trà.”
Hà Loan Loan lập tức đồng ý: “Dạ, được ạ.”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.