Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài

Chương 169:

Chương trước Chương sau

Sáu chiếc túi giữ ấm, bốn gói bánh nén lương khô, đơn hàng nh chóng hoàn thành giao nhận.

Hà Loan Loan thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Chỉ cần cái ăn, thể giữ ấm, tình cảnh của Cố Dục Hàn chắc hẳn sẽ được cải thiện ít nhiều.

Làm xong những chuyện này, cô cũng yên tâm hơn một chút, cuối cùng mới nhắm mắt ngủ.

Lúc này Cố Dục Hàn đang nằm phục dưới nền tuyết cách ngọn núi tuyết hai trăm cây số, bên cạnh còn ba binh sĩ khác.

Đêm quá lạnh, thức ăn cũng đã được phân chia nhưng lại chẳng ăn nổi. Hơn mười tiếng trước, bọn họ đã chiến đấu với kẻ thù, hiện tại mai phục ở đây, chờ ngày mai đối phương vòng qua chỗ này sẽ tổ chức phục kích, một mẻ gom trọn kẻ thù!

Tốt nhất là bắt sống tù binh, mang về tiến hành đàm phán!

Nhưng ba lính theo rõ ràng sắp chịu kh nổi nữa.

Cố Dục Hàn nói bản thân kh đói bụng nên đã chia hết thức ăn cho bọn họ, nhưng thời tiết khắc nghiệt thế này, cũng kh đồng da sắt.

Đêm nay thời tiết đột ngột thay đổi, gió tuyết nổi lên càng lúc càng lớn.

Hiện tại bọn họ muốn rút về cũng kh kịp, chỉ thể tử thủ. Nhưng nếu cứ tiếp diễn thế này thì sẽ ảnh hưởng tới mạng mất!

Tiểu Khâu bên cạnh nhỏ giọng nói: “Đoàn trưởng Cố! E là Tiểu Bành kh chịu được nữa ! quá lạnh!”

Cố Dục Hàn quay đầu . Tuy bản thân cũng lạnh thấu xương nhưng vẫn dứt khoát cởi bỏ áo khoác của !

Nước mắt Tiểu Bành lập tức rơi xuống: “Cố… Đoàn trưởng Cố… Kh, kh được…”

kh được xảy ra chuyện chính là Đoàn trưởng Cố! Bởi vì kỹ năng của Đoàn trưởng Cố tốt nhất, chỉ cần thủ đến hừng đ thể tóm gọn đám súc sinh muốn đánh lén kia!

Nhưng Cố Dục Hàn hoàn toàn kh nghe, trực tiếp cởi áo khoác đắp lên Tiểu Bành. Tiểu Bành khóc lóc dùng hết sức lực muốn đẩy ra…

Cố Dục Hàn quát: “Mặc vào! Đây là mệnh lệnh!”

Hai khác th cảnh tượng này, hai mắt cũng cay xè vì xúc động! Cả hai cũng muốn cởi áo khoác của ra!

Nhưng ai ngờ lại thứ gì đó rơi ra từ áo khoác của Cố Dục Hàn!

Cố Dục Hàn nh chóng nhặt lên, lén lút dùng đèn pin quan sát. Vừa th rõ là thứ gì thì mừng rỡ khôn xiết!

Kh biết từ khi nào mà trong túi áo khoác của lại xuất hiện m chiếc túi giữ nhiệt và bánh nén lương khô!

Cái này còn nói , chắc c là vợ đã gửi tới!

Cố Dục Hàn vô cùng vui sướng: “Được , kh cần tr nữa! cách ! Các mở thứ này ra dán vào áo lót, bánh quy này mỗi một gói, mau ăn !”

thức ăn? Còn đồ giữ ấm?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bọn họ run rẩy dán túi giữ nhiệt lên . Điều thần kỳ chính là chỉ khoảng mười giây sau, thứ này đã bắt đầu nóng lên, cơ thể bị đ cứng lập tức trở nên mềm mại, bánh nén lương khô kia lại ngập tràn mùi thơm của ngũ cốc. Ăn hết một gói, lại uống thêm một ít nước tuyết, bọn họ cảm th bụng như được lấp đầy!

Cố Dục Hàn dán túi giữ nhiệt, ăn bánh nén lương khô, cầm chặt chiếc túi kh trong tay, cẩn thận bỏ vào túi áo.

Lần đầu tiên cảm nhận được một cảm giác yên ổn khó hiểu dâng lên trong lòng!

Từ trước đến nay đều là gánh vác sinh mệnh của khác trên vai, đây là lần đầu tiên cảm nhận được vợ đang bảo vệ !

Dựa vào túi giữ nhiệt và bánh nén lương khô, cả nhóm cũng vượt qua được đêm nay. Trời tờ mờ sáng, Cố Dục Hàn thuận lợi phục kích được toán quân địch. Báng s.ú.n.g sáng choang của liên tục lóe lên, trực tiếp đánh trúng vai của năm sáu tên địch!

Bốn lập tức lao ra, bắt sống được sáu tù binh, vô cùng vui vẻ áp giải tù binh trở về!

Mặt trời đã lên cao, gió tuyết đã ngưng. Cố Dục Hàn khoác chiếc áo quân đội đứng giữa núi tuyết, bước chân kiên định, bóng dáng cao lớn sừng sững. Tiểu Bành lộ rõ vẻ vui mừng, cảm th Đoàn trưởng Cố tr hệt như một bức tượng đài uy nghiêm, vững chãi!

Lần giao chiến này kết thúc bằng việc Cố Dục Hàn bắt giữ sáu tù binh.

Việc bị bắt làm tù binh là một sự sỉ nhục lớn. Nước láng giềng lập tức phái tới đàm phán, ký cam kết đảm bảo kh gây hấn sinh sự lần nữa, đồng thời bồi thường tổn thất và chính thức đưa ra lời xin lỗi.

Lần này, Cố Dục Hàn đã lập được c lao to lớn!

Ngày mùng một tháng Chạp, thời tiết hôm nay quả là tốt, chính là ngày đính hôn của Bao Bạch Tuyết.

Trưởng ban Triệu trực tiếp tới đại viện, dựa theo tập tục, mang tặng nhà Bao Thải Hồng kh ít lễ vật.

Bởi vì nhà mẹ đẻ của Bao Bạch Tuyết quá xa xôi nên mọi chuyện đều do chị gái cô đại diện lo liệu, mọi đều vui vẻ.

Ngày đính hôn thường kh mở tiệc linh đình, nhưng mọi trong xóm cũng kéo sang xem cho náo nhiệt. Bao Thải Hồng bưng ra kh ít kẹo bánh và hạt dưa để thiết đãi mọi .

Vào thời buổi này, hiếm khi th kẹo bánh ngon, bình thường khó lòng mà được nếm thử.

Trong đại viện kh ít tới góp vui.

Hà Loan Loan làm bà mối tất nhiên cũng mặt, hơn nữa giữa trưa còn ở lại dùng bữa.

Nhưng cô kh ngờ Hứa Đồng cũng mặt ở đó.

Hứa Đồng còn cố ý tiến đến gần cô, giọng ệu hạ thấp: “Hà Loan Loan, cô biết vì Cố Dục Hàn còn chưa về kh? ta kh về được nữa đâu.”

Hà Loan Loan đang giúp cầm chén đĩa, nghe th lời này lập tức liếc cô ta: “Nếu cô kh biết nói lời hay ho thì ngậm miệng lại cho nhờ! Hứa Đồng, cô hạ tiện đến phát ên , một ngày kh bị ta tẩn cho một trận là trong lòng khó chịu à?”

Hứa Đồng hừ lạnh một tiếng: “ nói sự thật thì ? lòng tốt báo tin cho cô, cô còn mắng ? nói cho cô biết, Cố Dục Hàn gặp chuyện , m ngày nay kh tin tức nào gửi về đâu. ta kh còn cơ hội trở về nữa đâu. Ai dà, kh chấp nhặt chuyện cô mắng đâu, dù sắp thành góa phụ , tâm trạng thật sự kh tốt mà, hoàn toàn thể cảm th cho cô.”

Hà Loan Loan lười đôi co thêm với cô ta, chỉ bước lên tát một cái thật mạnh vào miệng Hứa Đồng!

Hứa Đồng lập tức kêu ré lên: “Cô làm gì vậy! lại đánh thế này! Đồ đàn bà đ đá! Đúng là đáng đời cô c.h.ế.t chồng!”

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...