Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 177:
Trưởng ban Tang lồm cồm ngồi dưới đất, miệng đầy m.á.u tươi, hốc mắt bên trái đau nhức kh chịu nổi. Cô ta thở hồng hộc, biết rõ đuối lý, vụ làm ăn này coi như thất bại !
Nhưng trong lòng vẫn ấm ức kh phục, cô ta khẽ cắn môi, lảo đảo đứng dậy, tìm đến nhà Do trưởng Dương!
Do trưởng Dương là em họ bên ngoại của họ bên nội, cũng coi như em họ ngoại bà con xa của cô ta!
Chắc c nhờ Do trưởng Dương đòi lại c đạo cho cô ta!
Nhưng ai ngờ Do trưởng Dương kh ở nhà, chỉ vợ Do trưởng Dương là Hứa Đồng ở nhà!
Hứa Đồng th một phụ nữ xa lạ với đôi mắt thâm tím xuất hiện ở nhà thì chút kinh ngạc, nhưng vẫn bình tĩnh ra tiếp khách.
“Cô là...”
Trưởng ban Tang tức đến muốn hộc máu, vừa khóc vừa kể lại mọi chuyện xảy ra ở nhà Hà Loan Loan: “Cô xem họ là quá đáng kh? đã ngoài ba mươi tuổi mà bị sỉ nhục đến n nỗi này! Sau này còn mặt mũi nào sống nữa? Chờ Tiểu Dương trở về, nhất định nhờ nó hỏi nhà của đồng chí Cố kia một chút! Họ quản giáo thân nhân của kiểu gì vậy! Dạy dỗ con cái kiểu gì vậy! Đây rõ ràng là một đàn bà đ đá cùng một lũ nhóc lỳ lợm!”
Hứa Đồng thầm rủa, trợn trắng mắt!
Nếu Dương Ba mà quản được Cố Dục Hàn thì cô ta đã chẳng đau đầu đến thế!
Cô ta chắc c là đầu tiên x lên cho Hà Loan Loan m cái tát chứ!
Nhưng Hứa Đồng vẫn cẩn thận chuyển đề tài: “Cô nói cô tới tìm Hà Loan Loan bàn chuyện làm ăn? Là chuyện làm ăn gì vậy?”
Nhắc tới chuyện này, Trưởng ban Tang càng thêm tức tối: “Cái vụ thuốc bôi nứt da, chắc cô cũng biết chứ? Cô ta giao c thức cho cái xưởng dược phẩm cạnh xưởng , mới được một tháng mà đã bán chạy đến mức ên rồ. Trưởng xưởng cử đến đây để bàn chuyện hợp tác tiếp theo, ai ngờ vừa mới bước tới cửa đã bị cô ta đối xử như vậy! còn mang cả đường đỏ, đồ hộp, rượu trắng đến làm quà mà! Loại như cô ta thật sự là bại hoại!”
Hứa Đồng vội vàng tán đồng: “Đúng thế, chính xác là bại hoại! Mà chồng cô ta cũng chẳng loại tốt lành gì! Nhưng mà cái thuốc bôi nứt da của cô ta thật sự bán chạy đến vậy ? Rốt cuộc thể kiếm được bao nhiêu tiền lời?”
Nhắc đến chuyện này, Trưởng ban Tang nuốt ực một cái: “ đã hỏi han khắp nơi , chỉ riêng tiền hoa hồng chia cho Hà Loan Loan trong tháng này thôi đã lên tới một ngàn tám. Cô thử nghĩ xem, tổng cộng họ kiếm được bao nhiêu tiền? Hiện tại, ta ở nhiều thành phố khác cũng gọi ện tới đòi mua cao nứt da đó! Căn bản là cháy hàng!”
Chiếc ly tráng men trong tay Hứa Đồng rơi xuống đất, tạo ra tiếng va chạm lách cách. Cô ta trố mắt, kinh hãi: “Cái gì?! Một ngàn tám? Trong một tháng?!!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
lại thể như vậy được!
Cái hạng Hà Loan Loan này làm xứng đáng kiếm được nhiều tiền đến thế!
Tiền trợ cấp cả năm của Cố Dục Hàn, e rằng cũng chỉ được khoảng đó thôi nhỉ?
Chẳng lẽ, số tiền Hà Loan Loan kiếm được trong một tháng lại ngang với lương cả năm của một đồng chí đoàn trưởng ?
Trưởng ban Tang nhận th phản ứng của cô ta, trong lòng l làm lạ. vợ của Do trưởng Dương lại phản ứng dữ dội đến thế!
Nhưng dù cô ta cũng đang chuyện cầu , Trưởng ban Tang đành thở dài nài nỉ: “Thế nên Trưởng xưởng của mới phản ứng mạnh như vậy đó. Cô xem, cô thể nhờ Tiểu Dương tìm chồng của Hà Loan Loan nói hộ một tiếng được kh? Bảo thủ trưởng Cố làm chủ, chuyển giao m c thức tốt khác cho xưởng chúng !”
Vị trí của Do trưởng Dương lớn, lời nói chắc c trọng lượng.
Hứa Đồng nghe xong, kh nhịn được mà bật cười: “Cô biết chồng Hà Loan Loan làm gì kh?”
Trưởng ban Tang đương nhiên kh biết, chút nghi hoặc: “Làm gì? Chẳng lẽ lại còn lợi hại hơn Tiểu Dương nhà ?”
Hứa Đồng cười khẩy một tiếng chua chát: “Chồng cô ta là... đoàn trưởng.”
Trưởng ban Tang sững sờ, lập tức cuống quýt lên. Chết tiệt, thế này thì còn làm ăn gì được nữa? Còn chần chừ gì mà kh mau chạy ! Dương Ba chỉ là một do trưởng quèn, căn bản kh cửa mà giúp cô ta đâu!
Nếu kh ngay, chẳng lẽ ngồi đây chờ vị đoàn trưởng kia tìm đến tính sổ hay ?
Ai ngờ, Trưởng ban Tang vừa mới đứng lên định rút lui thì Hứa Đồng đã níu c.h.ặ.t t.a.y áo cô ta lại: “Cô gấp gáp làm gì? Để giúp cô nghĩ cách!”
Kh chiếm được thì chẳng lẽ kh thể phá hoại hay ?
Hà Loan Loan căn bản kh xứng đáng kiếm được số tiền đó!
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.