Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 180:
Dương Ba rít một hơi t.h.u.ố.c lá thật sâu: “ ta dùng quân c ra đổi đ. Lần trước Cố Dục Hàn làm nhiệm vụ ở núi tuyết, tuy nhận được Huân chương Hạng Hai và tiền thưởng, nhưng kh chỉ thế. ta... đã chấp nhận làm một chuyện nào đó, chỉ để Hà Loan Loan được cuộc sống tốt hơn một chút.”
Cụ thể là chuyện gì thì Dương Ba kh thể nói ra.
Nhưng kh thể kh thừa nhận, trong lòng ta vô cùng chấn động.
Cố Dục Hàn thể vì một phụ nữ mà làm tới mức này!
thể nói, hành động chẳng khác nào đem cả tiền đồ chính trị ra đánh cược.
Thật sự đáng giá ? ta Hứa Đồng, thầm nghĩ, cả đời này ta tuyệt đối sẽ kh vì phụ nữ này mà trả giá bất cứ thứ gì.
Bây giờ ta kh dám ly hôn cũng chỉ vì sợ ảnh hưởng tới th d của , và cũng là sợ Hứa Đồng ra ngoài nói bậy.
Hứa Đồng th Dương Ba kh chịu nói, cũng lười hỏi tiếp, chỉ mở miệng nói: “Chính ủy Từ tìm kh? ta là quen của Hà Linh Linh đ, Dương Ba, em gả cho , căn bản chẳng thiệt thòi gì cả! Kh em cũng đang giúp đó ?”
Dương Ba lúc này mới hiểu vì Chính ủy Từ lại tìm ta khen ngợi vài câu, thì ra là nể mặt quen của Hứa Đồng.
Nhưng chuyện này quả thật đã khiến tinh thần sa sút của ta m hôm nay th được chút ánh sáng.
Hứa Đồng cũng kh quá vô dụng, đúng kh.
Nhưng ta vẫn kh quá kiên nhẫn: “Chỉ là tìm nói m câu thôi, gì hay ho đâu? Nếu là cô thể tìm được một lợi hại như của Cố Dục Hàn làm cô thì mới coi là bản lĩnh.”
Hứa Đồng kh phục: “Dương Ba, nể mặt mà lại khinh thường ! Chính ủy Từ tìm nói chuyện kh đã là quá thể diện à? còn muốn thế nào nữa? Dạo gần đây gây ra bao chuyện mất mặt kh biết hay ? nói cho biết, tốt nhất là thành thật sống với , đối xử tử tế với , bằng kh thì cũng đừng hòng được yên thân!”
Hai lập tức cãi lộn, Hứa Đồng nói càng ngày càng khó nghe, miệng chỉ toàn thốt ra những từ “hèn nhát”, “phế vật”, Dương Ba kh thể nhịn được nữa, đạp cửa ra ngoài!
Đã quá nửa đêm mà hai họ lại bắt đầu cãi vã.
Hàng xóm láng giềng chẳng ai muốn xen vào chuyện riêng tư, nhưng hai họ làm ầm ĩ quá mức, khiến mọi kh tài nào chợp mắt được!
Cuối cùng, vẫn là nhóm hàng xóm kéo tới khuyên giải nửa ngày, Hứa Đồng mới khóc sướt mướt về phòng, Dương Ba cũng tức đến kh chịu nổi.
Lúc này, Hà Loan Loan và Cố Dục Hàn cũng đang cãi nhau ầm ĩ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Gương mặt nhỏ n của Hà Loan Loan đỏ bừng, cô gắng sức muốn bò ra khỏi chăn, nhưng bàn tay nhỏ lại bị bàn tay lớn của đàn nắm chặt kh bu.
“Kh mới nãy em còn nói thích ? Mới một lần đã muốn chạy, ‘thích’ của em thời hạn sử dụng ngắn ngủi đến vậy à?”
Cố Dục Hàn cười híp mắt, túm l cô ôm vào n.g.ự.c kh chịu bu ra.
Hà Loan Loan thở hồng hộc: “Đồ xấu xa!”
Đã nói là hai hiệp, nhưng một hiệp của ta kéo dài tận hai tiếng đồng hồ! Ai mà chịu nổi cơ chứ!
Cô cảm th vì cái sô pha, nước máy và bồn cầu tự hoại này mà sắp hiến dâng cả mạng nhỏ luôn !
Huống chi đâu chỉ cô dùng m thứ kia?
“Huhu, Cố Dục Hàn, hư!” Cô giơ tay đánh tới, lại vừa lúc đánh trúng đường cong cơ bắp săn chắc của .
Rõ ràng là đánh nhưng cứ như đang nũng nịu, tán tỉnh.
Cố Dục Hàn cứ như kh biết đau, bắt l tay nhỏ của cô, say đắm hôn lên: “Hửm, chỉ hôn em một chút thôi, đảm bảo kh làm gì khác nữa.”
vừa nói xong đã đè cô xuống, say mê nhấm nháp hương vị khó quên nơi cô.
Hà Loan Loan vừa cười vừa khóc, lại vừa mắng mỏ, cuối cùng mệt đến mức kh thể chịu đựng được nữa, đôi mắt nặng trĩu chìm sâu vào giấc ngủ.
Cố Dục Hàn khẽ thở dài một tiếng, ôm cô vào lòng, trong lòng cũng chút hối hận vì bản thân đã làm quá đà.
Nhưng hai họ, quả thực kh thể ngủ chung như thế này!
Chỉ cần ngủ cùng nhau là lại kh kiềm lòng được.
Chỉ cần nghĩ tới việc kh lâu sau ra ngoài một thời gian dài, làm một nhiệm vụ còn nguy hiểm hơn chuyến lên núi tuyết lần trước, lại th mặc cảm, áy náy với vợ .
kh thẹn với tổ quốc, kh hổ thẹn với nhân dân, nhưng sau khi kết hôn, mỗi lần rời làm nhiệm vụ là lại th mắc nợ cô.
Cho nên, đồng ý nhận l nhiệm vụ do tổ chức sắp đặt, nhưng chỉ đưa ra một ều kiện duy nhất, chính là sắp xếp cho cuộc sống của cô được ổn thỏa, mong muốn cô được sống thoải mái dễ chịu.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.