Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài

Chương 192:

Chương trước Chương sau

Cố Dục Hàn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, dẫn cô bước vững vàng trên bờ s.

Dọc theo đường , nói bằng ngữ ệu nhẹ nhàng, nhưng lại đong đầy sự ấm áp rót vào tai cô: “ biết, tuy em n trường trong kh gian nhưng lại vẫn nguyện ý cùng sống ở Tây Lâm hẻo lánh này, nơi này khổ cực. Nhiều nói đời quân nhân là vất vả, nhưng làm quân tẩu còn khó khăn hơn gấp bội. Mẹ , Chính Chính cùng Phỉ Phỉ ở đây, cũng là nhờ em chăm sóc họ. thường xuyên ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, cũng kh cách nào ở bên cạnh giúp đỡ em được. thường xuyên nghĩ đến nếu em thể gả cho một đàn c việc ổn định trong thành phố, mỗi ngày tan làm về nhà đúng giờ, lẽ như thế thì cuộc sống của em sẽ tốt hơn một chút.”

Nếu như vậy, lẽ lúc này Hà Loan Loan sẽ kh cùng đến bờ s dạo nhàm chán thế này, hẳn là cô đã ngồi trong phòng khách ấm áp thoải mái xem TV hoặc xem rạp chiếu bóng, ngồi quán nước ấm áp.

Nhưng Hà Loan Loan nghe th những lời này, bước chân cô khựng lại, nương theo ánh trăng sáng ngời mà quan sát gương mặt tuấn lãng của .

“Cho nên nếu được làm lại một lần nữa, vẫn sẽ lựa chọn kết hôn với em chứ?”

Cố Dục Hàn mím môi dưới, sau một lúc lâu mới thấp giọng nói: “ vẫn muốn cưới em, nhưng trong lòng luôn cảm th mắc nợ và lỗi với em nhiều.”

Hà Loan Loan kiễng chân hôn : “Nhưng đối với em mà nói, thể gả cho chính là ều hạnh phúc nhất đời em, là tất cả những niềm vui mà ta mong mỏi cả kiếp mới được. Dục Hàn, cuộc sống của em thế nào cũng biết, hạnh phúc của em chỉ bắt đầu từ thời khắc gặp được . Em nguyện ý theo cả đời, ở Tây Lâm thì em ở Tây Lâm, nếu muốn về Kinh Thị thì em cũng sẽ theo về Kinh Thị. Em chỉ hy vọng đời này hai ta thể bình an tới già, cơm bữa kh cần sơn hào hải vị, chỉ cần đủ đầy là được. Lúc ra ngoài làm nhiệm vụ, em sẽ ở nhà chờ , chỉ cần... bình an quay về.”

Nói đến đây, vành mắt Hà Loan Loan bỗng dưng nóng bừng.

Cô biết quân nhân là một chức nghiệp hung hiểm, cô chỉ hy vọng thể mãi mãi bình an.

Cố Dục Hàn th chóp mũi chua xót. Bình thường là một hiếm khi xúc động, dù là tình huống sến sẩm tới đâu, vẫn giữ vẻ thờ ơ.

Nhưng ngay lúc này, lồng n.g.ự.c của đều là sự cảm động, khiến kh kiềm chế được cảm xúc của .

nâng mặt Hà Loan Loan: “ hiểu , bà xã. hứa sẽ cố gắng gìn giữ mạng sống, sống thật tốt và bình an trở về bên em. Đây là cái Tết đầu tiên chúng ta trải qua cùng nhau, em nhắm mắt lại chờ một chút.”

Hà Loan Loan nghe lời nhắm mắt lại, còn dùng tay che kín, khoé môi lộ ra ý cười.

Cô kh biết Cố Dục Hàn chuẩn bị quà gì, nhưng trong lòng vô cùng chờ mong!

Cũng chỉ nửa phút sau, một tiếng “vút” bén nhọn đột nhiên vang lên giữa kh trung, Hà Loan Loan mở mắt ra, ngẩng đầu lại!

đàn tới ôm l bả vai cô, hai cùng nhau từng đợt pháo hoa xinh đẹp nổ vang trong kh trung!

Vút... Đoàng!

Những chùm pháo hoa lộng lẫy thắp sáng cả bầu trời đêm, hoà lẫn với ánh , tạo nên một khoảnh khắc lãng mạn khiến ta nghẹn lời, kh nói nên câu!

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Từng đoá từng đoá, đùng đùng đùng!

Đôi mắt Hà Loan Loan bỗng nhiên ướt át. Lúc cô còn ở thôn Đ Phong, mỗi lần đến Tết thì trong thôn cũng một ít pháo về đốt, nhưng chưa từng nào mua pháo hoa.

Huống chi, đây là pháo hoa Cố Dục Hàn cố ý đốt cho riêng cô xem?

Cố Dục Hàn cúi đầu, mỉm cười cô: “Vợ à, đẹp kh?”

Hà Loan Loan nói kh nên lời, cổ họng như bị một tầng b dày chẹn lại. Đây là đêm giao thừa đầu tiên bọn họ trải qua cùng nhau, lại khó quên đến như vậy!

Cô câu l cổ , đúng giây phút chùm pháo hoa bung nở rực rỡ nhất trên nền trời, cô vòng tay qua cổ mà đặt lên môi một nụ hôn thật sâu.

Đời này, cô muốn mỗi lần tới đêm giao thừa, đều sẽ nhớ tới nụ hôn của bọn họ dưới trời pháo hoa.

Mà Cố Dục Hàn cũng nh chóng siết chặt eo cô, cạy răng, khiến nụ hôn sâu này càng thêm nồng nhiệt!

Trận pháo hoa này kinh động tất cả mọi ở khu đại viện.

Tất cả đều kinh ngạc chạy ra xem.

“A, pháo hoa, pháo hoa! Nhị Ni mau xem pháo hoa!”

“Ôi chao, ai đang đốt pháo hoa thế kia? Đẹp quá chừng! Đây là lần đầu tiên được tận mắt th pháo hoa đ!”

“Thật xinh đẹp! Là màu đỏ! A a a lại một đoá nữa kìa, màu vàng!”

Hứa Đồng nằm trên giường cả ngày, cũng khóc cả một ngày.

Cô ta bị Dương Ba đánh, lại còn chịu đựng cái lạnh buốt giá để viết thư xin lỗi, lại mò mẫm vào thành phố phát thư. Bận rộn suốt m ngày, da tay, da chân, mặt mũi đều nẻ toác, bụng dưới lại thường xuyên nhói đau, hai chân nặng trịch như rót chì! Ngay cả việc tự nấu một ấm nước nóng để uống cũng kh làm nổi!

Lại nói tới Dương Ba, sau cái hôm ra tay đánh cô ta thì ta đã biệt tăm, m ngày trời kh th về nhà.

Hứa Đồng nghĩ đến hôm nay là đêm giao thừa, đừng nói chi đến mâm cơm tất niên hay nồi sủi cảo, ngay cả một bữa cơm bình thường cô ta cũng chẳng mà ăn!

Cô ta tủi thân rơi lệ, khó khăn lắm mới vén được rèm cửa sổ ra ngoài khi nghe th tiếng pháo hoa nổ ran.

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...