Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài

Chương 201:

Chương trước Chương sau

"Viết cho cha mẹ một phong thư."

Hà Loan Loan ẩn trong kh gian đặc biệt, dồn hết những việc đã xảy ra suốt thời gian qua cùng với nỗi nhớ thương cha mẹ từ tận đáy lòng vào những trang gi trắng.

“Cha, mẹ, từ khi con sinh ra tới nay chưa từng được mặt hai , nhưng tâm nguyện lớn nhất đời này của con gái là được đoàn tụ với gia đình. Chuyện đã qua kh thể cứu vãn, nhưng con tin tưởng tương lai đáng giá để chờ mong. Con chờ mong một ngày thể đường đường chính chính gọi một tiếng cha. Cha nhớ con kh? Con nhớ cha mẹ, ngày nhớ đêm mong, mỗi lần nghĩ đến hai thì con lại cảm th bản thân kh là đứa trẻ bơ vơ, kh nơi nương tựa... Con kh biết gửi bức thư này đâu, cha mẹ con đang ở đâu trên thế giới này? Mong hai hãy chờ con, chờ đứa con gái của hai . Con đang trên đường tới đây.”

Cô dùng từ ngữ mộc mạc, chất phác nhưng từng câu từng chữ đều thấu tận tâm can.

Hà Loan Loan vừa viết vừa kh nhịn được rơi nước mắt.

Cô gửi bức thư này tới tòa soạn báo lớn nhất tại Kinh Đô. Hà Loan Loan viết thêm vài bài nữa, gửi đến các tòa soạn khác nhau.

Chỉ cần bài đăng tìm thân này được đăng tải, cô chắc c cha cô sẽ th.

Bởi vì, sau khi Lý Quốc Chấn rời khỏi căn cứ bí mật, m tòa soạn báo lớn trong nước đều đang đưa tin rầm rộ về thành c rực rỡ của c trình nghiên cứu khoa học.

Lý Quốc Chấn chắc c sẽ chú ý tới bài viết tìm thân này.

Gửi m bài văn xong, Hà Loan Loan lại tiếp tục đến Trạm Y tế làm việc, tr thủ lúc rảnh rỗi đọc thêm sách vở để chuẩn bị cho kỳ thi đại học.

M ngày nay luôn có một bà già tới Trạm Y tế gây sự, kiếm chuyện.

Lúc thì nói đau lưng, lúc thì nói đau chân, nằng nặc đòi Bác sĩ Chu khám cho bà ta.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bác sĩ Chu cho bà ta thuốc giảm đau, Hà Loan Loan kê thuốc dán, nhưng kết quả bà già này lại kh vừa lòng, đứng ngay ngoài cửa Trạm Y tế mắng ầm ĩ: “Mấy người đều là lang băm! Cái chân này của càng khám càng đau! hả, coi thường ? Có tin tố cáo lên cấp trên kh!”

Bà ta chỉ thẳng vào Hà Loan Loan mắng: “Cái cô bác sĩ nữ trẻ tuổi kia! đã quan sát cô mấy ngày rồi! Cô kh phải là bác sĩ ? Đáng lẽ phải tập trung khám bệnh, lại ngồi đó đọc sách vở riêng? Lãnh đạo của mấy người bị làm vậy? Lại tuyển người như thế này tới làm việc! Đúng là lãng phí tài nguyên của Nhà nước!”

Hà Loan Loan hoàn hồn lại, đưa mắt nhìn bà ta.

Người này chính là mẹ của Dương Ba. Bà ta vừa tới đây chưa được mấy ngày đã bắt đầu gây rối, làm loạn khắp nơi, kh chỉ đến Trạm Y tế mà còn tìm Hạ Quân gây phiền phức nhiều lần.

Hạ Quân ra sân chung của khu tập thể phơi quần áo, bà Dương nhiều lần vứt hết quần áo trên sào của bà ấy xuống rồi phơi đồ nhà bà ta lên.

Sân nhà họ Cố vốn dĩ được quét tước sạch sẽ, lần nào bà Dương ngang qua cũng khạc nhổ bừa bãi, dơ dáy đến phát ghê! Nếu có người nhắc nhở, bà ta lại bảo đường là của Nhà nước, kh phải của riêng nhà họ Cố, dựa vào đâu mà kh cho bà ta khạc nhổ? Thậm chí, bà ta còn quay sang cắn ngược lại, nói nhà họ Cố khinh thường dân quê!

Hạ Quân bị bà ta nói đến á khẩu, kh biết phản bác ra . Bà Dương dứt khoát đến nhà hàng xóm cạnh nhà họ Cố tìm người nói chuyện, đứng đó chỉ cây dâu mắng cây hòe, lời trong lời ngoài đều nói nhà họ Cố cậy có người nhà làm thủ trưởng nên khinh thường dân quê.

Những việc này khiến Hạ Quân vô cùng tức giận nhưng lại kh dám phản bác, vì sợ làm vậy sẽ chứng minh lời bà ta nói là thật.

Hà Loan Loan vốn dĩ kh muốn để ý tới bà già này, thứ người thiếu giáo dưỡng như vậy kh cần cô phải ra tay, người ở khu tập thể thấy phiền phức ắt sẽ tự động ra mặt xử lý.

Nhưng lúc này, Hà Loan Loan nhìn gương mặt đ đá của bà Dương, khẽ nhíu mày.

Bởi vì sắc mặt bà Dương thật sự có vấn đề.

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...