Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 217:
Bất tri bất giác, hai lớn và hai đứa nhỏ đã chén sạch bốn đĩa thịt dê! Ai n đều ăn đến mức bụng căng tròn, chẳng muốn động đậy, chỉ dọn dẹp qua loa ai về phòng n nghỉ ngơi.
Hà Loan Loan sờ chiếc gối đầu của Cố Dục Hàn, lẩm bẩm tự nói: “Cái đồ chim c xòe đuôi, biết ở nhà này bao nhiêu đang nhớ mong kh hả? Hừ, cái gương mặt hào nhoáng đó của !”
Cô vừa nói vừa giày vò chiếc gối của Cố Dục Hàn, trên đó vẫn còn vương lại hơi thở nhàn nhạt của .
Bỗng nhiên, Hà Loan Loan sực nhớ ra một ều! Vân thị! Cố Dục Hàn đến đó làm gì? Khả năng cao là để thực hiện nhiệm vụ mật mà đã nhắc đến!
Cô nghĩ đến những phần tử tội phạm hiểm ác, thủ đoạn tàn nhẫn, lại nhớ tới Vân thị nổi tiếng là nơi ẩn chứa nhiều ều quái gở, đặc biệt là chuyện buôn bán trùng độc (bùa ngải). Nghĩ đến đây, cô kh chợp mắt nổi nữa.
Cô lập tức tiến vào Kh gian riêng, kiểm tra số dư của . Kể từ khi cô đến đơn vị đóng quân, số tiền thu vào và chi ra gần như cân bằng.
Vì trước đó cô đã chi trả phí vận chuyển hàng hóa đường dài cho Cố Dục Hàn nên đến giờ cô vẫn cảm th như đang làm việc kh c! Thế nhưng, Hà Loan Loan lại bồn chồn, lòng nóng như lửa đốt. Cô do dự một lát vẫn quyết định ều chế một loại “thuốc cao giải độc”, sau đó mở chức năng dịch chuyển vật phẩm, địa chỉ nhận là túi áo của Cố Dục Hàn!
C dụng của loại cao giải độc này tốt, đặc biệt hiệu nghiệm đối với các vết thương do côn trùng độc gây ra.
Phí vận chuyển vẫn là năm ngàn đồng!
Hà Loan Loan th xót tiền vô cùng! Nhưng ngẫm lại, thể giúp Cố Dục Hàn giảm bớt nguy hiểm và thương tích thì cũng coi như đáng giá!
Xong xuôi những việc này, cô vừa ngả đầu xuống giường đã chìm vào giấc ngủ.
Lúc này, tại vùng cực nam của đất nước, ở khu vực Vân thị, tiểu đội sáu của Cố Dục Hàn lợi dụng lúc mặt trời khuất bóng đang lén lút phục kích trong rừng sâu.
Đám tội phạm mà họ muốn bắt tổng cộng hơn ba mươi tên, án mạng do chúng gây ra kh dưới trăm vụ, hại c.h.ế.t m chục mạng , số tiền phi pháp kiếm được kh ít hơn năm vạn tệ!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kể từ khi Cố Dục Hàn dẫn đội tiến vào, đã ra tay nh như vũ bão, bắt được hơn hai mươi tên. Nhưng vẫn còn lại vài tên cầm đầu vô cùng xảo quyệt và thâm độc. Bọn chúng đã ẩn náu trong khu rừng này m ngày, mục đích là để làm đoàn của Cố Dục Hàn mất kiên nhẫn rời rừng, lúc đó chúng mới bắt đầu tẩu thoát.
Trong rừng nhiều thức ăn, nhưng sau khi Cố Dục Hàn tiến sâu vào mới phát hiện vấn đề lớn nhất ở đây kh là đường vất vả, mà là côn trùng độc!
Trùng độc ở đây hàng ngàn hàng vạn con, đa số dân địa phương cũng chưa từng th. Trong rừng rậm thế này thật khó lòng phòng bị!
dẫn đường địa phương ở Vân thị cùng nói với Cố Dục Hàn rằng mỗi năm họ kh ít đồng đội hy sinh vì bị trùng độc chích. Chính vì thế, đám phần tử tội phạm kia mới quyết định dây dưa với bọn họ trong rừng.
Hôm nay đã kéo dài đến ngày thứ tám.
Cố Dục Hàn tương đối nhạy bén nhưng cũng kh tránh khỏi việc bị trùng độc chích vài nốt. Vết thương trên năm đồng đội khác chỉ nhiều hơn chứ kh ít hơn . Mặc dù trước khi đến đây bọn họ đã bôi thuốc mỡ, cũng đã sử dụng gần hết nhưng lại kh tác dụng gì nhiều.
Cả đội tiếp tục tới thì lại nghe th những tiếng "ong ong" nhỏ, sau đó là tiếng ba bốn đồng loạt xuýt xoa. Họ đã bị côn trùng độc cắn khắp !
“Báo cáo! Thủ trưởng, kh ổn ! Chúng ta quay trở lại địa ểm xuất phát! Loại trùng độc vừa cắn mang độc tính trí mạng! Nếu kh kịp thời xử lý thì miệng vết thương sẽ thối rữa, đổ m.á.u kh ngừng, chậm nhất là hai ngày nữa thì những này chỉ thể chờ chết! Nếu bây giờ chúng ta quay lại thì cũng mất hơn một ngày mới ra tới bìa rừng. Thủ trưởng, chúng thật sự kh chịu nổi nữa!”
Hai trong số đó đã đau đến mức kh thể đứng vững.
Cố Dục Hàn nhíu chặt mày, đang do dự nên quay về nơi xuất phát hay kh thì bỗng nhiên cảm th trong túi áo n.g.ự.c hơi cộm lên.
lập tức hiểu ra ều gì đó, đưa tay sờ vào trong, quả nhiên đã tìm được một lọ thuốc mỡ!
Là Loan Loan!
Cố Dục Hàn tức khắc tràn đầy hy vọng, nh chóng l thuốc mỡ ra: “Đừng hoảng hốt, xem thử thứ này!”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.