Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 288:
Hà Loan Loan bỗng th lòng bồn chồn kh yên. Cô do dự mười m giây, vội vàng để lại cho Tào Quyên một mảnh gi n, sau đó rón rén bước nh xuống lầu.
Căn phòng này nằm ở lầu hai. Hà Loan Loan nh chóng chạy ra ngoài, chỉ một cái là đã chắc c kia chính là Cố Dục Hàn!
Cố Dục Hàn đưa lưng về phía cô, nghe th tiếng bước chân đã quay đầu lại theo bản năng.
Sau đó th phụ nữ đặt trên đầu quả tim đang tươi cười chạy bổ về phía !
Cõi lòng lập tức được lấp đầy!
vội vàng ôm l eo cô, gương mặt cô, chỉ cảm th bất đắc dĩ, kh thể nào giận nổi.
Hà Loan Loan kiễng chân hôn lên cằm : “ lại tới đây? Hôm nay em bận quá, kh kịp về nên...”
Lời còn chưa dứt thì đàn đã giữ gáy cô, cúi đầu hôn xuống môi cô.
Lạnh lẽo và ấm áp hòa quyện. vừa trằn trọc vừa tham lam, hơi thở còn mang theo cái lạnh của màn đêm, dùng nụ hôn này để nói cho cô biết nỗi tức giận pha lẫn lo lắng của !
Hà Loan Loan cũng vô cùng phối hợp, cô nhón chân, ngửa đầu, dốc lòng đáp lại đàn mà cô yêu này!
Sau một lúc lâu, đạp xe tới. Hà Loan Loan nh chóng vùi mặt vào n.g.ự.c .
Cố Dục Hàn bật cười khe khẽ, khẽ vỗ vào h cô: “Còn biết thẹn thùng cơ à? Tối kh về cũng kh báo cho một tiếng.”
Hà Loan Loan rầu rĩ đáp: “ ta bận rộn mà, vắng nhà một đêm đâu chuyện gì to tát? Lần trước đồng chí Bảo Thái Hồng còn về thăm nhà thân thích tận cả tuần lễ đ thôi.”
Nhưng Cố Dục Hàn lại hừ một tiếng: “Em kh giống bọn họ, mà cũng kh giống bọn họ.”
th Hà Loan Loan kh về nhà nên đã lái xe xuyên đêm chạy tới thành phố, hỏi thăm một vòng lớn mới biết được cô đang giúp Tào Quyên tìm nhà trọ.
Thật vất vả mới tìm được tới chỗ này, nhưng th đã quá muộn, sợ làm phiền hai cô gái nên chỉ đành đứng đợi dưới lầu.
Cũng may cô đã xuống đây, còn cho một bất ngờ lớn.
Cố Dục Hàn cong lưng: “Đi lên nào, cõng em.”
Hà Loan Loan thuận theo, nh nhẹn bò lên lưng , cười tủm tỉm hỏi: “Chúng ta đâu vậy?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đến một nơi thể phạt em đ.” Giọng tràn ngập ý cười, đầy vẻ trêu chọc.
Hà Loan Loan nh đã hiểu được "nơi trừng phạt" này là gì!
Hóa ra là một nhà khách! Ánh đèn vàng vọt nơi tiền sảnh leo lét, đêm đã khuya lắm . Bà chủ ngái ngủ nhận tiền, chìa cho họ chiếc chìa khóa lại gục xuống tiếp tục ngủ gà gật.
Cố Dục Hàn nắm c.h.ặ.t t.a.y Hà Loan Loan. Vừa vào phòng, vội vàng khóa trái cửa, lập tức giữ gáy cô cúi xuống hôn lên.
Chờ Hà Loan Loan phản ứng lại thì cô đã bị đưa tới mép giường, hai chân cũng bị giữ chặt đến đau nhức.
Ánh mắt Cố Dục Hàn sâu thăm thẳm, bên trong như một ngọn lửa đang thiêu đốt mãnh liệt.
Cả Hà Loan Loan nóng bừng lên.
Cánh môi ửng đỏ vì bị gặm cắn.
Cố Dục Hàn nhận ra, lập tức cúi đầu ngậm l môi cô, lấp kín âm th yếu ớt sắp phát ra từ cổ họng cô...
Một đêm triền miên.
Trước khi bị cơn buồn ngủ đánh úp, Hà Loan Loan chỉ mơ hồ nhớ rõ ghé sát tai cô, giọng khàn đặc đầy yêu thương: “Bà xã của , sau này đừng rời khỏi nữa, hãy ở bên cạnh trọn đời, được kh?”
Ngày hôm sau trời nắng chói chang, Hà Loan Loan thật sự mỏi mệt, mới hơn năm giờ đã chui vào kh gian ngủ bù sáu tiếng, lúc này mới xem như là tinh thần.
Cố Dục Hàn được ăn no nên tâm trạng tốt, mặt mày đều là ý cười, sáng sớm đã ra ngoài mua bữa sáng cho cô.
“Toàn là đồ ăn sáng đặc trưng của thành phố này thôi. Bánh quẩy cuốn tàu hủ ky, hoặc em cứ chấm quẩy vào tào phớ mà ăn. Còn cháo đậu x nữa, em ăn nhiều vào cho bổ dưỡng.”
Hà Loan Loan hừ một tiếng: “Tối hôm qua thiếu chút nữa em đã la lên… Cố Dục Hàn, lần sau kh được như vậy nữa đâu đ!”
nghe lời gật đầu, nhưng Hà Loan Loan lại chắc c là chẳng lọt tai.
Lúc này hưng phấn lên thì hoàn toàn kh nghe lời khác.
Nhưng nói thế nào thì cô cũng đã đắm chìm trong đó, chuyện này cô cũng xem như là chiếm được lợi lộc.
Chẳng trách ta lại nói vợ chồng đầu giường đánh nhau cuối giường làm hòa.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.