Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 299:
Vừa lúc , Hà Loan Loan đứng dậy, bế Trân Trân được vài bước.
Chỉ một cử động của cô, chiếc váy chợt trở nên duyên dáng và sống động hẳn lên. Nó tôn lên vòng eo thon gọn, tà váy bay nhẹ phấp phới, tr cô như một đóa hoa vừa bung nở. Chất vải kẻ ca-rô đỏ đen làm nổi bật làn da trắng mịn màng như ngọc. Mái tóc đen nhánh được cô bện thành hai b.í.m tóc quai chèo thật kiểu cách, toát lên vẻ vừa cổ ển lại vừa mang hơi hướng văn nghệ!
Hoàng Vũ Vi bước lên, niềm nở hỏi: "Xin chào, xin hỏi cô mua chiếc váy này ở đâu vậy..."
Loan Loan quay đầu lại ngay. Hoàng Vũ Vi sững sờ, mặt thoáng đỏ bừng vì xấu hổ! Trời đất, lại là Hà Loan Loan!
Khoảnh khắc Loan Loan bắt gặp ánh mắt cô ta, cô nhếch môi, cười mà như kh cười, đáp gọn lỏn: "Kh mua." Nói xong liền định quay vào tìm Tào Quyên.
Mộ Hải nhận ra sự bối rối của Vũ Vi, liền vội vàng lên giọng nói lớn: " gia giáo, đứng đắn ai lại mặc cái kiểu váy đó! Vi Vi, dẫn em xem chỗ khác." Dù vừa ta cũng c nhận chiếc váy của Loan Loan quả thực đẹp, nhưng đã khiến Vũ Vi kh vui thì đó là lỗi!
Nghe Mộ Hải hạ thấp Hà Loan Loan, tâm trạng của Hoàng Vũ Vi tốt lên th rõ, cô ta cong môi mỉm cười đắc ý.
Hà Loan Loan tức tối, liếc Mộ Hải một cái nói thẳng: "Ôi chao, tr đã giống hệt cái loại c tử bột, mắt mũi còn đui mù nữa chứ! Miệng lưỡi thì lại ghê gớm, quan trọng nhất là, này à, tâm tính thất thường, mà thận khí lại chẳng ra ! Chắc là một đêm thể ... lên xuống cả chục bận, chậc chậc chậc, đáng đời!"
Mộ Hải và Hoàng Vũ Vi vốn định bỏ , nhưng bị lời nói sắc nhọn của Loan Loan làm cho đứng sững lại. Lời này rõ ràng là đang c kích thẳng vào Mộ Hải!
Hoàng Vũ Vi giận tím mặt, chống nạnh: "Hà Loan Loan! Cô vừa nói cái gì đ! Cô mau xin lỗi ba Mộ của ngay!"
Loan Loan lười nhác liếc họ một cái: " nói gì cơ? nhắc tên nhắc họ ai đâu."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mộ Hải vừa tức giận vì bị Loan Loan mắng, lại vừa kinh hãi tột độ trong lòng. Điều khiến ta sợ hơn là Hà Loan Loan hoàn toàn kh hề thăm khám hay bắt mạch cho ta, vậy mà chỉ dựa vào tướng mạo lại ra được: ta đúng là thận khí suy yếu, tâm tính bất định, thậm chí một đêm thể sinh hoạt tới năm sáu bận! Điều này quả thực ảnh hưởng tới giấc ngủ. Mặc dù chính ta cũng là bác sĩ, nhưng vấn đề nan giải này ta quả thực bó tay kh cách nào chữa trị được.
Nếu Hà Loan Loan chỉ cần tướng mạo đã thể biết bệnh của ta, vậy chăng cô thể chữa khỏi cho ta?
Tuy nhiên, trước mặt Hoàng Vũ Vi, Mộ Hải tuyệt đối kh dám mở lời. ta chỉ đành kéo Vũ Vi: "Thôi được , chúng ta , đừng chấp nhặt với loại đó."
Dù đã được một đoạn, Mộ Hải vẫn ngoái đầu liếc Loan Loan. ta muốn tìm cô trị liệu, nhưng vì sĩ diện nên lại thôi. Trong lòng ta dâng lên mối nghi hoặc: chẳng Hoàng Vũ Vi cũng biết nhiều về Đ y ? Vũ Vi lại kh ra bệnh tật của ta? Thôi vậy, cứ chờ sau này tìm một vị bác sĩ Đ y khác khám thử. Trên đời này biết bao d y, ta kh tin chỉ Hà Loan Loan mới ra bệnh!
Hoàng Vũ Vi vẫn còn giận run : " ba th đ, cô ta thật là bất lịch sự! Đồ ti tiện! Cái ngữ dân quê đều là thế cả!"
Mộ Hải kh còn hùa theo cô ta nữa, trong lòng ta chút bất an. lẽ, kiến thức và thực lực của Hoàng Vũ Vi thật sự kh bằng cô gái kia! ta đành trấn an Vũ Vi: "Nhưng em dịu dàng và lương thiện hơn cô ta nhiều, Vi Vi, bọn ai cũng biết ều đó mà."
Sau khi mắng xối xả lại một trận, tâm tình của Hà Loan Loan sảng khoái hơn nhiều.
Chờ Tào Quyên bước ra, hai kia cũng đã xa, Loan Loan liền cùng Tào Quyên trở về.
Cô tận mắt chứng kiến tay nghề lợi hại của Tào Quyên. Ban đầu chỉ là một tấm vải may Âu phục màu đen, Tào Quyên chỉ vẽ vời, gạch xóa, nh chóng cắt may một lượt, sau đó dẫm lên chiếc máy may kêu xoành xoạch một hồi. Chỉ trong chốc lát, cô đã hoàn thành một bộ Âu phục chỉnh tề!
"Âu phục màu đen này hợp với sơ mi trắng. sẽ dựa theo số đo của Đoàn trưởng Cố mà may luôn cho một chiếc sơ mi trắng nhé."
Tào Quyên lại tiếp tục bận rộn. Loan Loan cô thoăn thoắt làm ra chiếc sơ mi trắng hệt như một phép màu, kinh ngạc đến mức liên tục thốt lên lời khen: "Tào Quyên, tay cô quả thực phép thuật! cảm th sau này, cô nhất định thể trở thành một nhà thiết kế lừng d khắp cả nước!"
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.