Tôi Trọng Sinh Lại Một Kiếp Quyết Tâm Cướp Lại Gia Tài
Chương 305:
Mặc cho Hoàng Vũ Vi khóc lóc thảm thương đến đâu, Hà Loan Loan vẫn bình tĩnh đáp: " chỉ là một đứa con gái nhà quê, kh hiểu biết gì sất. Xin tha thứ? Ý cô là đây?"
Cuối cùng, Hoàng Vũ Vi cũng kh thoát khỏi sự trừng phạt từ cha. Tư lệnh Mộ đích thân gọi ện, Bí thư Hoàng tự đến dẫn . Vừa ra khỏi cổng cục cảnh sát, đã tát thẳng một cái lên mặt Hoàng Vũ Vi!
Hoàng Vũ Nhu là cháu gái, còn nể tình được vài phần, nhưng con gái ruột của thì bắt buộc đánh! Nếu kh, cũng chẳng cách nào ăn nói với Tư lệnh Mộ.
Tư lệnh Mộ hài lòng tuyệt đối với kết cục này, hiếm hoi nở một nụ cười, đương nhiên là cười với Hà Loan Loan.
"Chiếc bút máy này con cứ cất giữ cẩn thận. Là cha nuôi tặng con, những khác đừng hòng động vào. Ba thằng nhóc kia của cha cũng kh xứng với m thứ này. Đi, cha nuôi dẫn con ăn cơm."
Mộ Hải ngoan ngoãn theo phía sau, trong lòng vô cùng hối hận!
Hà Loan Loan theo Tư lệnh Mộ cùng ăn cơm. Tư lệnh Mộ còn cẩn thận mua cho cô chiếc bánh ngọt vừa ra lò ở cửa tiệm bên cạnh.
"Dục Hàn là đứa biết thương vợ, nó ở đây thì ta đã yên tâm . Trong ện thoại ta nghe lão Lý nói, con muốn tham gia thi đại học à? Khoảng thời gian này con cứ ôn tập cho thật tốt, chờ con thi đậu, ta sẽ tìm lão Lý cùng nhau uống vài chén rượu, chúc mừng con!"
Hà Loan Loan mím môi cười: "Cha nuôi, con sẽ cố gắng ạ."
Cô hiểu rõ mối quan hệ thân thiết giữa Tư lệnh Mộ và cha cô, vì vậy cô kh hề khách sáo hay vòng vo mà đối đãi chân thành với .
Tư lệnh Mộ mời cô ăn cơm, mua bánh ngọt cho cô, Hà Loan Loan cũng chủ động hỏi han quan tâm đến : "Con th mắt cha nuôi hơi ngả màu x xám, gần đây cha kh nghỉ ngơi tốt kh ạ? Trong mắt cũng tơ m.á.u đỏ, để con bắt mạch xem cho cha."
Tư lệnh Mộ vui vẻ đồng ý. Gần đây cảm th thân thể kh khỏe khoắn lắm, uống thuốc do Mộ Hải kê vẫn vô dụng, đành chịu đựng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hà Loan Loan vừa xem mạch liền biết nguyên nhân: "Trong cha nuôi đang bị nội nhiệt, gần đây cha đừng ăn ớt cay, cũng bớt ăn nội tạng động vật lại. Với tình hình này thì kh cần uống thuốc, cha chỉ cần dùng kim ngân hoa, mao thảo căn… m thứ này pha trà uống là được. Nhưng những vị này kh dễ kết hợp, sau khi trở về con sẽ phối chế bảo Dục Hàn mang đến cho cha."
Tư lệnh Mộ th một cô gái mảnh mai dịu dàng lại quan tâm , cả đời chưa từng nuôi con gái, giờ thì lòng ấm áp như được sưởi nắng. Ông cười rạng rỡ, hệt như cười hết phần của cả năm: "Được được được, cha nuôi đều nghe lời con! Nhưng kh cần để Dục Hàn đưa đến, nó cũng bận bịu việc c. Ngày mai cứ bảo thằng nhóc Mộ Hải này tới tận cửa xin lỗi con, tiện thể đến l thuốc luôn!"
Hà Loan Loan liếc Mộ Hải, Mộ Hải lập tức ho khan một tiếng chữa ngượng, cười hề hề.
Cuối cùng, vẫn là Tư lệnh Mộ phái tài xế đưa Hà Loan Loan trở về. Đêm đó, Mộ Hải vừa về đến nhà, kh tránh khỏi chịu một trận giáo huấn nghiêm khắc. Sáng sớm ngày hôm sau, ta đã mang theo một đống đồ vật đến tận cửa để nhận lỗi với Hà Loan Loan. Nào ngờ, vừa bước ra khỏi cửa đã chạm mặt Hoàng Vũ Vi.
Trên mặt Hoàng Vũ Vi sưng đỏ, đôi mắt cũng khóc đến sưng húp, cô ta lôi kéo ống tay áo của Mộ Hải, giọng nấc nghẹn: " Mộ, , cũng kh còn quý em nữa ? chỉ thích Hà Loan Loan vì cô ta là em gái của thôi à? Tư lệnh Mộ lại nhận cô ta làm con gái nuôi chứ? Em ểm nào kh bằng cô ta ?"
Từ nhỏ Mộ Hải đã theo bản năng muốn thương yêu Hoàng Vũ Vi, lúc này cũng kh biết nên nói gì.
ta bất đắc dĩ thở dài: "Vi Vi, cha đã quyết thì kh thể làm trái được. Em, em đừng giận, đến chỗ Hà Loan Loan một chuyến, sẽ về ngay, hôm nay mời em xem chiếu bóng."
Hoàng Vũ Vi khóc lóc mãi, cuối cùng Mộ Hải vẫn dứt áo bỏ .
ta vừa rời khỏi, Hoàng Vũ Nhu liền tới, hai chị em ngồi lại bên nhau, tiếp tục mắng chửi Hà Loan Loan một hồi.
Hoàng Vũ Nhu chợt nảy ra một ý tưởng độc địa: "Kh Hà Loan Loan muốn tham gia thi đại học ? Tr cô ta vẻ nỗ lực đ. Thế nếu như làm cho m ngày tới cô ta kh thể thi thì chẳng mọi chuyện sẽ xong xuôi ? Cho cô ta một bài học để sáng mắt ra!"
Hoàng Vũ Vi dừng một lát, nuốt nước bọt: "Liệu ổn kh? Em sợ lắm !"
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.